Trong giờ học nhạc, một nhóm bạn nhỏ hát loạn xạ theo tiếng đàn piano, cô giáo cố nhịn cười ngồi trước đàn, để giai điệu của bọn trẻ bay bổng tận trời xanh.
Thương Triều Dương lấy cuốn sách nhạc khổ A3 che mặt, bí mật chọc nhẹ vào Tô Trầm.
"Cậu có xem "Thám tử vịt" chiếu chiều hôm qua không?"
Tô Trầm vẫn đang nghiêm túc hát, liếc nhìn cậu bạn, rồi lắc đầu.
Cậu đi thử vai nên không xem TV.
"Hay lắm đó — tụi nó chạy đến Alaska, còn có chó kéo xe trượt tuyết nữa!" Thương Triều Dương liếc nhìn xem cô giáo dạy nhạc có để ý đến họ không, rồi quay đầu nói: "Hôm nay tớ mượn truyện tranh về đọc, cậu có muốn đến nhà tớ chơi cùng không?"
Cậu lại lắc đầu.
"Hôm nay bài tập nhiều lắm." Cậu vẫn còn bận tâm đến bài toán chưa giải xong, và bài tập thủ công mà cô giáo mỹ thuật đột nhiên giao: "Tớ phải về nhà sớm."
"Đừng mà." Thương Triều Dương buồn bã nói: "Bài tập tớ viết giúp cậu, rồi tan học chúng ta cùng đi chơi!"
Tô Trầm vừa định mở lời, cô giáo dạy nhạc đã mỉm cười nhìn sang.
Hai bạn nhỏ lập tức im lặng, ngoan ngoãn tiếp tục hát theo.
"Rất tốt, làm lại một lần nữa."
Mặc dù bạn tốt hết lần này đến lần khác dụ dỗ, Tô Trầm vẫn đeo cặp sách về nhà đúng giờ.
Chưa mở cửa đã nghe thấy tiếng chảo xào lách tách trong bếp, ba Tô vừa bật TV, giọng đọc tin tức rành rọt cũng rất êm tai.
"Trầm Trầm về rồi à?" Lương Cốc Vân vén tay áo ra nhìn cậu: "Còn hơn nửa tiếng nữa mới ăn cơm, con đi làm bài tập trước đi."
"Các bài tập khác con làm xong ở trường rồi." Cậu thật thà nói: "Nhưng bài tập thủ công con không biết làm lắm…"
"Ba đứa nhỏ!"
"Đến đây! Đến đây!"
Tô Tuấn Phong vặn nhỏ tiếng TV, ra hiệu cho Tô Trầm qua: "Làm gì thế?"
"Dùng đồ phế thải làm một con robot." Tô Trầm nghĩ mà phát sầu: "Nhà mình không có vỏ lon nào cả…"
"Đi, chúng ta đến bãi phế liệu lén lút mua một ít." Tô Tuấn Phong quay đầu nhìn vào bếp, khẽ nói: "Rửa sạch rồi mới dùng, mẹ con sợ không sạch."
"Vâng!"
Hai bố con trong tiếng băm thịt ngồi xổm ở phòng khách loay hoay với keo và vỏ lon, chuông điện thoại reo mãi mà không ai nghe thấy.
Lương Cốc Vân tắt bếp cái "tách", hét lớn một tiếng: "Nghe điện thoại kìa!"
"Ồ ồ ồ ồ!"
Tô Tuấn Phong một tay vẫn đang giúp Tô Trầm giữ cái đầu robot coca đang lung lay như sắp đổ, tay kia với dài ra nghe điện thoại bàn, cao giọng nói: "Alo, xin chào?"
"Vâng, tôi là bố của Tô Trầm, cô nói đi?"
Tô Trầm chuyên tâm dùng cúc áo dán mắt cho robot, hoàn toàn không nghe điện thoại nói gì.
"Thật sao?"
"Thật sao?"
Lương Cốc Vân nhận ra điều gì đó, lau tay đi ra phòng khách, Tô Tuấn Phong hai tay chống giữa phòng khách, vẫn đang cố gắng giúp con trai giữ đầu robot.
"Vâng, chúng tôi có thời gian."
"Tối nay có thời gian, mấy giờ? Đi đâu?!"
Tô Trầm lùi lại hai bước, vẫn đang ngắm nghía con robot nhỏ của mình.
Còn thiếu cái mũi… không đúng, robot có mũi không nhỉ?
Vừa cúp điện thoại, Tô Tuấn Phong liền hét lớn gọi vợ, giọng nói có chút run rẩy: "Trầm Trầm nhà mình, Trầm Trầm được chọn rồi, thằng bé được chọn rồi!"
"Anh biết mà, thằng bé làm được, nhất định làm được!!"
Tô Trầm "à" một tiếng, cầm băng keo nói: "Vậy chúng ta còn làm robot không ạ?"
"Làm chứ! Ăn cơm xong chúng ta cùng làm!"
"Lát nữa đạo diễn hẹn chúng ta ra quán cà phê nói chuyện hợp đồng!"
"Vậy thì mai làm!"
Tối hôm đó, gia đình ba người bắt taxi đến quán cà phê sang trọng nhất thành phố, được các nhân viên phục vụ chào đón và đưa lên phòng riêng ở tầng thượng.
Kem dâu tây parfait và bánh soufflé nóng hổi được mang lên cùng lúc, hai vợ chồng mỗi người một ly cà phê đặc biệt.
Thư ký hai tay đem lên bản hợp đồng mới soạn trong tuần, nhà sản xuất và đạo diễn ngồi một bên, chờ đợi diễn biến tiếp theo.
Tô Trầm đã hỏi trước rằng tối nay người lớn có thể sẽ nói chuyện rất lâu, nên cậu đã mang theo một cuốn sách "Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer" để đọc bên cạnh, không cảm thấy mấy hứng thú với đồ ngọt.
Đợi xem từng trang nội dung hợp đồng, Lương Cốc Vân mới hoàn hồn sau cú sốc, bất an nhìn chồng mình.
Khi mọi người mua vé số, thường thì đã có sẵn dự định chơi thử.
Không ai coi chuyện trúng năm triệu là thật, cũng không ai thực sự dự đoán mình sẽ trở thành nhân vật chính của một bộ phim, hay là mẹ của nhân vật chính trong phim.
Các điều khoản hợp đồng chi tiết đến từng việc nhỏ, trách nhiệm và nghĩa vụ của bên A, B, C đều rõ ràng cụ thể, từng dòng chữ đều đưa đôi vợ chồng này trở lại thực tế.
Bộ phim truyền hình tổng cộng chín phần, mỗi phần hai mươi tập, mỗi tập khoảng bốn mươi đến sáu mươi phút.
Chín phần, có lẽ phải quay từ chín đến mười một năm, mỗi năm phải có ít nhất năm tháng ở đoàn phim, hoặc theo đoàn phim đi khắp nơi.
Cả hai vợ chồng đều có bằng thạc sĩ, lương tháng cộng lại chưa đến hai nghìn rưỡi tệ.
Nhưng Tô Trầm chỉ quay một tập đã có thu nhập từ ba mươi đến sáu mươi nghìn tệ, cụ thể tùy thuộc vào phân cảnh.