Cậu nhớ, mọi chuyện bắt đầu từ một buổi sáng với bầu không khí ẩm ướt.
Cơn mưa đầu mùa thu xua đi hết cái nóng bức oi ả, tiếng mưa rơi tí tách từ mái hiên khiến người ta chỉ muốn cuộn mình trong chăn ngủ thêm một lúc nữa.
Tô Trầm bị Lương Cốc Vân lôi ra khỏi chăn.
"Không còn sớm nữa đâu, dậy đi, nhớ hôm qua mẹ nói gì không?"
Cậu mơ màng ừ một tiếng, dù ý thức còn chưa quay trở lại nhưng cả người đã bị kéo dậy mặc quần áo, trông như một con gấu bông nhỏ bị mẹ tùy ý sắp đặt.
Lương Cốc Vân thấy con trai vẫn chưa tỉnh táo, vừa quay đầu nhìn đồng hồ treo tường vừa thúc giục.
"Ba nó! Ba nó lại đây! Anh giúp nó mặc quần áo đi, bánh rán trong nồi sắp cháy rồi!"
"Đến đây, đến đây…" Tiếng xả nước từ nhà vệ sinh vọng ra ngay sau đó.
Mãi đến khi được đặt ngay ngắn vào bàn ăn với bộ quần áo chỉnh tề, cậu vẫn còn hơi ngẩn ngơ.
"Mấy giờ rồi ạ?"
"Bảy rưỡi rồi, không sớm đâu." Lương Cốc Vân chỉ muốn ăn sáng thay cho cậu, sốt ruột một lúc lại quay sang lẩm bẩm với Tô Tuấn Phong: "Nghe nói mấy hôm trước đội thử vai đã xếp hàng dài ra tận ngoài cửa, hôm nay chọn vai chính, có phụ huynh sáng năm giờ đã đứng chờ cho con rồi."
"Mẹ lấy tin tức ở đâu ra vậy?"
"Chỗ đăng ký có một người bạn cấp ba của mẹ." Lương Cốc Vân lật tập tài liệu, kiểm tra xem chứng minh thư và đơn đăng ký đã được đặt gọn gàng chưa: "Cơ hội này cũng là cô ấy giúp chúng ta giành được đấy."
Tô Tuấn Phong nhìn con trai, muốn nói lại thôi.
Cơ hội này đúng là hiếm có, nhưng con trai ông trông… không giống một diễn viên.
Tuy cậu có vẻ ngoài thanh tú, nhưng đột nhiên bị đặt nhiều kỳ vọng lớn đến vậy, nếu trượt thì sẽ buồn biết bao.
Ông nhẩm tính số tiền riêng còn lại, quyết định cắt một nửa tiền thuốc lá, lát nữa sẽ mời con trai đi ăn McDonald"s.
Ban đầu đã định ra cửa bắt xe buýt rồi, nhưng Lương Cốc Vân lại chạy vào thư phòng, ôm ra một chồng tiểu thuyết.
"Bà còn định gặp tác giả để xin chữ ký từng quyển à?" Tô Tuấn Phong đút thẻ xe buýt vào túi, vỗ vỗ cặp sách nhỏ của con trai: "Nhiều sách thế này, cầm nặng lắm."
Lương Cốc Vân nuốt lời định nói vào trong, nghĩ đi nghĩ lại đặt năm quyển sách xuống bàn, trong tay chỉ cầm một quyển: "Nhỡ đâu lại kiểm tra lời thoại trong đó thì sao, ít ra cũng có cái mà đối chiếu."
"Được rồi, đưa tôi cầm cho."
Mặc dù thời gian thử vai được đăng trên báo là mười giờ trưa, nhưng khi họ đến nơi lúc tám rưỡi sáng, quảng trường đã chật kín người.