Có tiếng người nói chuyện, những bóng dáng ven tường giật mình, đồng thời thụt lùi lại.
Giây tiếp theo, Du Hoặc lờ mờ nghe thấy những tiếng bước chân hỗn loạn.
“Chạy à?” Tần Cứu đi tới.
“Anh cũng nghe thấy rồi sao?” Du Hoặc hỏi.
“Tai không mẫn cảm bằng ai đó.” Tần Cứu chỉ vào hai mắt mình nói: “Vừa nãy nhìn thấy bóng dáng vụt qua bên kia tường... Nhìn tôi làm gì?”
Mẫn cảm là hình dung lưu manh gì vậy?
Mặt Du Hoặc không chút biểu cảm.
Tần Cứu sờ sờ mặt: “Sao vậy, dính thứ gì bẩn sao?”
Du Hoặc thấy vẻ mặt anh đặc biệt nghiêm túc, lại cảm thấy mình đã hiểu lầm. Hắn thu mắt lại, nghiêm giọng nói: “Không có, tùy tiện nhìn thôi. Vừa nãy...”
Lời còn chưa dứt, hắn liếc thấy Tần Cứu đang cười.
Du Hoặc nhấc chân đá vào cẳng chân anh một cái.
Lực không lớn, Tần Cứu coi như không có gì. Anh cười nói: “Đá tôi làm gì?”
Du Hoặc lạnh nhạt nói: “Không kiểm soát được, nghe chuyện ma quỷ thì có phản xạ đầu gối.”
“Phản xạ bật đầu gối lớn như vậy lần đầu tiên thấy, mở mang tầm mắt.” Tần Cứu không nhanh không chậm hỏi: “Vậy tôi dùng sai từ nào rồi? Phiền ngài giám thị chỉ ra chỗ sai một chút, tôi xem có thể sửa được không?”
“...”
Môi Du Hoặc giật giật.
Ánh mắt Tần Cứu càng sâu thêm ý cười.
Du Hoặc hất cằm về phía mọi người ở đằng xa, nói: “Quấy rối thì lăn sang bên kia.”
Tần Cứu giơ tay lên môi làm động tác khóa miệng, sau đó ra hiệu “mời” nói: “Vừa nãy muốn nói gì? Tiếp tục đi.”
Tiếp tục cái rắm, quên rồi.
Du Hoặc tức giận nhìn chằm chằm anh, một lát sau mới hỏi: “Mấy người kia anh thấy rõ là gì không?”
Tần Cứu lắc đầu: “Mờ quá. Nhưng hẳn là thí sinh, người gương trèo tường đâu có mệt như vậy.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.” Du Hoặc bực mình nói: “Nhưng thí sinh theo chúng ta làm gì?”
Lee ở đằng xa: “...”
Ông ta cảm giác mình như một sợi không khí.
“Hey!” Ông ta giơ tay vẫy vẫy, ra hiệu Du Hoặc và Tần Cứu nhìn mình: “Bên kia có gì à? Tôi nói là tôi tìm thấy một cái gương, ngay đây này!”
Ông ta chỉ vào một đống nhà nhỏ phía sau nói: “Tôi có thể chắc chắn, nó ở trong nhà!”
Du Hoặc và Tần Cứu liếc nhau, lúc này mới thong thả đi về phía đó.
Căn nhà này tuy nhỏ, nhưng lại không hề ảnh hưởng đến việc chủ nhân tạo ra “mê cung” bên trong.
Có lẽ là để ngăn cách ra càng nhiều phòng càng tốt, bố cục vô cùng kỳ quái.
“Căn nhà này sợ con nít tìm được cửa sao?” Vu Văn không kìm được nói.
Lee hít hít mũi, vừa ngửi vừa nói: “Cậu nói đúng. Từ khi người gương trong thị trấn nhiều lên, cư dân bắt đầu cải tạo nhà cửa, bố cục làm càng phức tạp, như vậy lỡ người gương mò tới có thể lợi dụng vách tường che chắn, kéo dài thời gian một chút. Ngày thường cũng có thể phòng ngừa quỷ nhỏ chạy lung tung ra ngoài.”
“Vậy có hiệu quả không?”
“Cậu nghĩ sao?” Lee dang tay ra: “Có hiệu quả thì kết quả sẽ là thế này sao?”
“Ban đầu thì có chút hiệu quả đấy, việc trốn tránh và kéo dài thời gian quả thật khá tốt. Nhưng không chịu nổi người gương ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều. Số lượng của bọn họ tăng trưởng quá nhanh.”
Lee nói rồi dừng lại một chút, lại cười khổ nói: “À, sai rồi, là chúng tôi.”
Nói đến số lượng, Du Hoặc thật ra vẫn luôn có chút băn khoăn.
Ban đầu số lượng cư dân áp đảo người gương, theo lý mà nói hẳn là rất nhanh có thể dọn dẹp sạch sẽ, sao cuối cùng tình thế lại ngược lại, cư dân trở thành thiểu số?
Hắn đơn giản hỏi một câu, Lee nói: “Ban đầu là không tìm được sương mù phù hợp, người gương đói điên rồi rất đáng sợ, đó chính là một cuộc tàn sát. Sau này cư dân tìm được manh mối, người gương mới bắt đầu có ý thức mà sinh sôi nảy nở. Chúng tôi gọi là sinh sôi nảy nở, thật ra chính là mượn gương để tạo ra người mới.”
“Tạo ra như thế nào?”
“Chuyển hóa cư dân.” Lee nói lấp lửng: “Xin lỗi, chuyện này làm tôi nhớ lại một số cảnh tượng không hay lắm, giống như ác mộng vậy, tôi không muốn nói nhiều.”
“À, ông cũng bị chuyển hóa sao?” Vu Văn nói xong che miệng lại: “Thôi được, không nhắc đến nữa.”
Cậu rất biết điều mà ngậm miệng, nhưng anh trai cậu thì không.
Du Hoặc nói: “Chuyển hóa có lợi ích gì? Ông không phải nói giữa người gương cũng sẽ tàn sát lẫn nhau sao?”
Lee nói: “Đúng vậy, nhưng người gương do chính mình chuyển hóa ra có lẽ sẽ kết bạn tốt hơn chăng? Cũng coi như người nhà, đói điên rồi cũng sẽ có điều kiêng dè.”
Họ vòng qua bức tường huyền quan, xuyên qua phòng khách, bỗng nhiên ngửi thấy mùi máu phảng phất trong không khí.
Du Hoặc nhíu mày.
Đối với họ bây giờ, mùi máu tựa như một bữa tiệc vừa mới dọn lên, không cẩn thận là sẽ khơi dậy sự thèm khát ăn uống.
Lee dồn mọi sự chú ý vào việc tìm kiếm gương, không mấy để tâm đến mùi máu này.
Ông ta vẫn đang nói: “Sau này số lượng người gương tăng trưởng nhanh hơn, biết vì sao không?”
Vu Văn chịu đựng nuốt nước bọt, cố gắng dời sự chú ý, thúc giục nói: “Vì sao?”
“Vì có một số cư dân chủ động muốn chuyển hóa.”
“Gì? Điên rồi hay sao mà chủ động thế?”
“Nghe thì rất điên.” Lee nói: “Nhưng cậu thử tưởng tượng xem, cậu đang ở trên một con phố, hàng xóm hai bên đều biến thành người gương, nhà cửa trống hoang một đống, thỉnh thoảng có thứ gì đó bò đến cửa sổ nhà cậu, đe dọa cậu. Cậu không biết mình có thể sống được bao lâu, chịu đựng được hôm nay, liệu có thể chịu đựng được ngày mai không.”
Mọi người thử nghĩ một chút, một trận rùng mình.
“Rất đáng sợ đúng không? Lúc này sẽ có người nghĩ: Chi bằng biến thành người gương đi! Biến thành người gương thì không cần chịu cái tội này, từ con mồi bị săn chuyển hóa thành kẻ săn mồi.” Lee nhẹ giọng nói: “Tốc độ có thể nhanh hơn, sức lực có thể lớn hơn, ngũ quan sẽ càng nhạy bén. Tôi có thể cảm nhận được cư dân đến gần, còn họ thì không cảm nhận được tiếng động của tôi...”
Có thể là giọng ông ta rất nhẹ, ngữ khí lại tương đối ôn hòa, lời này nghe ra lại rất có lý.
Địch Lê đột nhiên nói: “Nghe xong tôi còn muốn thử xem.”
Lee khựng lại, cười gượng một tiếng nói: “Đừng đùa.”
“Thật mà.” Địch Lê trông rất nghiêm túc: “Khách quan mà suy nghĩ, những thí sinh như chúng ta... À, có thể ông không hiểu tại sao chúng tôi lại nói mình là thí sinh, ông cứ coi là khách đi. Dù sao thì loại khách như chúng tôi, làm cư dân thật sự rất bất lợi. Trước hết phải đảm bảo mình tìm được vũ khí, rồi phải đảm bảo mình bắn chính xác, tiếp theo nhìn thấy người gương thì tay không được run, tốt nhất còn phải có đồng đội hỗ trợ tấn công cùng. Thỏa mãn nhiều điều kiện như vậy mới có thể sống lâu thêm mấy ngày.”
Cậu mở tay ra nói: “Tôi vừa nãy tưởng tượng một chút, phương pháp ổn thỏa nhất, chính là vào trường thi xong trước hết biến mình thành người gương, sống tạm so với cư dân dễ dàng hơn nhiều, sau đó lợi dụng thời gian tìm cái gương chuyển hóa đặc biệt ông nói, tìm thấy rồi thì bám sát nó. Chờ đến ngày thi kết thúc, mượn gương để biến mình trở lại thành cư dân. Hoàn hảo!”
Lee dường như rất kinh ngạc, lông mày nhướng cao.
Ông ta nhìn Địch Lê, qua rất lâu gật đầu nói: “Trên thực tế, quả thật có rất nhiều khách giống như các cậu sẽ chọn cách làm này.”
“Rất nhiều ư?”
“Đúng vậy, rất nhiều.”
Trong lúc nói chuyện, loa phát thanh trên phố đột nhiên lại vang lên.
Cả ngày hôm nay, loa phát thanh đã vang rất nhiều lần. Mỗi lần vang lên, đều có nghĩa là lại có một thí sinh bỏ mạng.
Nhưng lần phát thanh này rất đặc biệt, hệ thống bình tĩnh thông báo:
[ Thí sinh Alexander gặp phải Yves đói khát cực độ, tuyên bố tử vong. ]
[ Thí sinh Trần Tinh Tinh gặp phải Yves đói khát cực độ, tuyên bố tử vong. ]
[ Thí sinh Hailey gặp phải Yves đói khát cực độ, tuyên bố tử vong. ]
“Yves đói khát???”
Mọi người sửng sốt.
Trước đây đều nói “người gương đói khát cực độ”, hôm nay lại đột nhiên có tên.
Họ lập tức nhận ra, đây là tình huống mà Lee đã nói. Có thí sinh chủ động chuyển hóa thành người gương, biến mình thành kẻ đi săn.
Địch Lê nói: “Thấy chưa, vị này hẳn là phân tích giống tôi, là một người lý trí.”
Vu Văn: “???”
“Học bá cậu ăn cơm thiu gì vậy? Sao nói chuyện kỳ quái thế?”
“Cậu mới ăn cơm thiu! Tôi chỉ cảm khái thôi, hoàn cảnh nguy hiểm mà.” Địch Lê nói, còn quay sang Lee: “Đúng không?”
Lee: “...Đúng thế.”
Có thể là chủ đề đi chệch hướng, mọi người đều không mở miệng nữa. Lee mở từng cánh cửa một, chuyên tâm tìm gương.
Càng đi sâu vào bên trong, mùi máu trong phòng càng nặng.
Bước chân Du Hoặc dừng lại.
Môi và cổ họng hắn trở nên khô khốc, cảm giác đói khát lại trỗi dậy.
“Vẫn chưa tìm thấy sao?” Hắn hỏi, mặt trắng hơn thường ngày.
Lee nhìn về phía hắn, ngượng ngùng giải thích: “Gương ở nơi nào nơi đó mùi máu quả thật sẽ nặng hơn, vì mỗi tấm gương đều là đại bản doanh của người gương. Nơi đây hẳn là đã có rất nhiều người gương đến rồi, các cậu chịu khó một chút, chỉ còn một phòng cuối cùng thôi.”
Ông ta nói, vặn tay nắm cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, mùi máu tươi ngập tràn, cuồn cuộn xông tới.
Quá muốn mạng...
Trong đầu mọi người “Ong” một tiếng, như bị người dùng búa tạ giáng một nhát vào não.
Đó là một loại choáng váng quay cuồng trời đất.
Người có ý chí lực yếu hơn một chút, ví dụ như Vu Văn, giờ trong đầu chỉ còn bốn chữ to – cho miếng ăn đi!
Ai cũng được, cái gì cũng được, chỉ cần có thể giảm bớt chút đói khát của cậu ta.
Cậu bây giờ chỉ cần thấy một cái cổ liền muốn gặm tới.
Mình đã thế này, anh mình thì sao?
Vu Văn nghĩ thầm.
Trong cơn mơ hồ cậu quay đầu nhìn sang, còn chưa nhìn thấy Du Hoặc đâu đã phát hiện Lee và vợ ông ta là Kelly không thấy, cùng biến mất còn có Địch Lê cùng mấy học sinh Jonny.
Rõ ràng vừa nãy còn đứng ở đó!
Cậu ta quét một vòng.
Trong cơn đói khát điên cuồng, cậu bỗng nhiên nhận ra, căn phòng vừa mở ra không hề có gương, chỉ có máu chảy lênh láng khắp sàn.
Hai cái bóng dáng kỳ quái như ma quỷ di chuyển trong bóng đêm.
Mỗi chớp mắt, họ lại xuất hiện ở một nơi xa hơn, ba bốn bước đã biến mất ở cuối đường.
Hai bóng dáng này không phải ai khác, chính là Lee và Kelly.
Sở dĩ bóng dáng trông kỳ quái, là vì trên mỗi vai đều đang vác một người.
Sức lực phi thường của người gương lúc này thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, cặp vợ chồng gầy gò tái nhợt này vác người như vác bông, mặt không đổi sắc, không thở dốc.
Hẻm nhỏ ở thị trấn Brandon đan xen ngang dọc, cùng với những con phố rộng lớn, ít nhất cũng phải trăm con đường.
Lee và Kelly lại quen đường quen lối, đến giao lộ nào nên rẽ đi đâu, họ đều rõ ràng đến mức như đã đi qua hàng ngàn lần.
Họ xuyên qua vài khu phố, đi qua bốn ngã rẽ, men theo một con sông nhỏ đi đến bìa rừng.
Đây là rìa thị trấn nhỏ, rừng cây vẫn luôn lan dài đến trên núi, men theo bậc đá đi lên chính là nghĩa địa của thị trấn Brandon.
Lee nhìn trái phải vài lần, rồi đi vào nghĩa địa.
Ông ta dừng lại trước một bia mộ hình thập giá cao vυ"t, ném người trên vai xuống đất.
Địch Lê, Jonny cùng với hai thí sinh khác nằm xiêu vẹo, bất tỉnh nhân sự.
Nhân lúc Du Hoặc và đồng đội đang đói đến say xe, Lee và Kelly đã hạ gục bốn người thường này, rồi lợi dụng bố cục căn phòng nhỏ, thành công đưa mấy người này đến đây.
“An toàn không?” Kelly thấp giọng hỏi: “Mí mắt em cứ giật mãi.”
“Mí mắt người sống mới giật.” Lee nói không chút khách khí.
Kelly nói: “Anh biết ý em là được rồi, lần đầu em gặp những khách như thế này.”
Lee nói: “Đừng căng thẳng, anh có thể đảm bảo, khách của chúng ta đang ở trong căn phòng kia thưởng thức bữa ăn khuya.”
“Lỡ như...”
“Không có lỡ như.” Lee cắt ngang lời cô ta: “Nhiều máu như vậy, có mấy người gương có thể kiềm chế được? Không có ai đâu.”
Kelly chỉ vào ông ta, rồi lại chỉ vào mình: “Chúng ta đâu có quỳ xuống đất liếʍ máu.”
“Chúng ta khác.” Lee nói: “Chúng ta đã tạo ra nhiều đứa trẻ như vậy.”
Ông ta ngồi xổm xuống, lấy từ bụi cây ra một cái xẻng.
Nhìn độ thuần thục của động tác, chắc chắn là không ít lần đến đây.
Lee gạt đi lớp đất vàng trên bề mặt, để lộ ra chiếc quan tài bên dưới. Ông ta dùng vài ngón tay gỡ bỏ những cái đinh niêm phong nắp quan tài, rồi mở nắp quan tài ra.
Điều bất ngờ là, bên trong quan tài không hề có người nằm, mà chỉ có một tấm gương rất lớn.
Đúng như lời Lee nói, tấm gương này vừa nhìn đã thấy rất đặc biệt, hoàn toàn khác biệt so với tấm gương lớn họ thấy ở nhà Sherry.
Xung quanh tấm gương là những hoa văn cổ điển màu đen bạc, đỉnh gương được ghép từ những mảnh đá quý thành hình một ngôi sao sáu cánh.
“Các người định làm gì?!” Giọng Địch Lê đột nhiên vang lên.
Lee giật mình.
Ông ta ngẩng đầu nhìn sang liền thấy mấy học sinh kia đã tỉnh lại, đang cảnh giác và hoảng sợ nhìn mình, sợ hãi nhất là Địch Lê, chân mềm nhũn run rẩy như không phải của mình.
Lee “Ha” một tiếng cười: “Không định làm gì, chỉ là đến giúp các cậu một chút thôi.”
“Giúp chúng tôi?” Địch Lê vẻ mặt kinh ngạc, dường như chưa từng thấy người nào trơ trẽn như vậy.
“Cậu không phải nói dựa theo lý thuyết phân tích, xác suất sống sót khi chuyển hóa thành người gương lớn hơn sao?” Lee nhẹ giọng ôn hòa nói: “Tôi chính là đến giúp cậu.”
Jonny lập tức nói: “Không cần!”
“Cần chứ, đây là gương có sẵn, tôi còn chọn cho các cậu tấm tốt nhất.” Lee nói.
“Không!” Địch Lê nói, liếc nhìn tấm gương trong quan tài, mắt sắc nhận ra ngôi sao sáu cánh.
Cậu đảo mắt qua nói với Lee: “Chuyển hóa chúng tôi thì có lợi ích gì cho ông? Chính ông không phải cũng từng nói rồi sao? Không có, ít nhất là không có lợi ích rõ ràng.”
“Tôi nói cậu liền thật sự tin?”
Lee cười một tiếng: “Đương nhiên là có lợi ích, không có lợi ích thì tại sao tôi không dứt khoát hút khô các cậu luôn?”
“Người gương tôi chuyển hóa ra tương đương với những đứa con của tôi. Khi tôi cần, chúng sẽ đi theo tôi, ví dụ như đi săn gần rạp chiếu phim. Chúng uống đủ máu rồi, tôi dù không tìm được đối tượng cung cấp máu phù hợp, cảm giác đói khát cũng sẽ giảm bớt.”
“Có chúng nó ở đó, tôi có thể sống thong dong như trước, tận hưởng kỳ nghỉ của tôi. Cậu nói xem, tại sao lại không chứ?” Lee nói.
“Vậy cái gương này không thể biến chúng tôi trở lại sao?” Địch Lê hỏi.
“Có thể. Tôi sẽ không lừa người, đương nhiên có thể trở lại. Nhưng tôi tại sao phải chuyển chứ? Hiện tại tôi đã có được thân thủ và tốc độ vượt qua người bình thường, lại có thể đảm bảo phần lớn thời gian tỉnh táo, sẽ không trở thành cái xác không hồn.”
Địch Lê liếc nhìn phía sau Lee và Kelly rồi tiếp tục nói: “Ông không sợ bị anh Du và anh Tần của tôi tìm tới tận nơi sao?”
“Cậu biết người gương khi đối mặt với nhiều máu như vậy, cần bao nhiêu lực kiềm chế không? Đặc biệt là họ trước đó còn chưa ăn no.” Lee cười cười nói: “Tôi lấy cái đầu của tôi ra đảm bảo, họ giờ phút này đang quỳ bò trên mặt đất, không chút tôn nghiêm nào mà liếʍ những vũng máu đó.”
Ông ta nói, rồi lại lắc đầu lặp lại một câu: “Không chút tôn nghiêm.”
Vừa dứt bốn chữ này, phía sau đầu ông ta đột nhiên có một luồng gió thổi tới.
Giây tiếp theo, ông ta đã bị người ta nắm lấy gáy, một tay ấn thẳng vào quan tài.
Mũi ông ta tì vào tấm gương dưới đáy, vặn vẹo đến mức gần như biến dạng. Xuyên qua gương, ông ta nhìn thấy phía sau mình có thêm hai người.
Trong đó một người xách Kelly, một người khác chân đạp lên thành quan tài, nắm cổ ông ta nhấc lên, giọng trầm thấp vang bên tai: “Cảm ơn đã dẫn đường giúp chúng tôi tìm thấy gương. Mạo muội hỏi một chút, ông vừa nói ai không hề tôn nghiêm?”
“...”
Tiếng lòng Lee: Mẹ kiếp.