Cốc, cốc, cốc!
Cửa phòng đột nhiên bị gõ.
Vu Văn đưa mấy mũi tên cho ông Vu, ngẩng đầu hỏi: “Ai thế?”
Giọng Du Hoặc vọng vào: “Tôi.”
“Anh à?” Vu Văn bước qua đống bao trên sàn, cúi người vặn mở khóa cửa.
Ngoài cửa ngoài Du Hoặc còn có Tần Cứu và Sở Nguyệt, Vu Văn sửng sốt một chút nói: “Phải đi rồi sao? Em với lão Vu vẫn đang thu dọn đồ.”
Du Hoặc lướt qua Vu Văn nhìn vào bên trong: ông Vu đang xắn tay áo, kéo khóa ba lô lại. Có lẽ là do ánh đèn phụ trợ, ông Vu gầy hơn trước một chút, mặt và cổ mơ hồ xuất hiện đường nét, cánh tay cũng lờ mờ có hình dáng cơ bắp. Nhìn ông ấy như vậy cuối cùng cũng có một chút dáng vẻ của người từng là lính.
Du Hoặc chợt nhớ tới Vu Văn từng đùa nói: “Ba em tính cách bặm trợn thế, say xỉn còn thích khoác lác, ngay cả chuyện hồi nhỏ tay không đánh chó cũng khoác lác rồi, duy chỉ không khoác lác về cuộc sống quân ngũ, em đoán ông ấy làm lính cũng chẳng ra sao.”
Hắn chỉ biết ông Vu từng làm lính mấy năm, không mong đợi gì hơn nữa bằng cấp bị hạn chế, rất nhanh liền giải ngũ. Thỉnh thoảng có người hỏi, ông Vu luôn xua tay cười không ngớt, nói: “Ai... Thôi thôi, hảo hán không nhắc chuyện dũng mãnh năm xưa, tôi béo ra thế này rồi mà.”
Nghĩ kỹ lại, ông ấy dường như thật sự rất ít khi nhắc về chuyện trước kia.
Ông Vu xách túi đứng dậy, hỏi: “Bây giờ đi luôn à?”
Du Hoặc lấy lại tinh thần: “Không, không vội. Chúng tôi đi tìm bác sĩ Ngô hỏi một vài chuyện, cùng đi đi?”
Ông Vu sửng sốt: “Bây giờ à?”
“Ừ.”
“Vậy...” Ông Vu nhìn quanh, nhét đồ vật lộn xộn vào túi áo khoác, nói: “Được, vậy đi thôi. Chuyện gì mà hỏi bây giờ?”
“Tìm được vài thứ.” Du Hoặc phe phẩy cái ví da màu nâu trong tay.
Ông Vu không nghi ngờ gì, cùng Vu Văn ra cửa. Ông ấy vốn nghĩ là họp toàn bộ mọi người, ai dè Du Hoặc lại không gọi những người khác. Điều này làm ông ấy có chút băn khoăn.
---
Phòng của Ngô Lị chỉ có mình cô ấy, hai cô gái khác đi vệ sinh cùng nhau, tiện thể đổi băng cầm máu cho ba học sinh kia.
Khi mở cửa nhìn thấy họ, Ngô Lị có chút bất ngờ. Cô ấy nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ trên tường, hỏi: “Không phải đã hẹn 11 giờ đêm xuất phát sao? Còn một tiếng rưỡi nữa mà.”
Sở Nguyệt đi thẳng vào vấn đề: “Không phải xuất phát sớm, mà là đến xin cô chỉ giáo vài vấn đề.”
“Xin chỉ giáo?” Ngô Lị sửng sốt.
Bà chủ Sở nói chuyện luôn thẳng thắn, quan hệ giữa họ lại không tồi, rất ít khi dùng từ ngữ như vậy. Điều này cho thấy, chuyện muốn hỏi rất nghiêm túc.
Ngô Lị ra hiệu cho họ đóng cửa lại: “Cứ ngồi tự nhiên, vấn đề gì thế?”
“Trước khi vào trường thi cô từng nhắc đến một dự án.” Du Hoặc nhắc nhở.
Ngô Lị từng nói rằng mình đã tham gia một dự án. Chỉ là lúc đó hệ thống giám sát toàn diện, cô ấy không tiện nói nhiều, luôn nói phải đợi thời cơ thích hợp. Họ nhảy vào trường thi này chính là vì ở đây có chỗ có thể nói.
Sở Nguyệt nói tuy không tìm thấy không gian bí ẩn nhưng họ đã nhận được sự giúp đỡ của 154, tất cả mọi người đều được che chắn. Trừ khi dẫm vào chỗ thêm điểm hoặc bớt điểm nếu không hệ thống sẽ không nghe thấy họ, cũng không nhìn thấy họ. Đây là thời cơ tốt nhất để trao đổi.
Ngô Lị là một cô gái cực kỳ lý trí, luôn có thể phán đoán chính xác khi nào nên nói gì. Vì vậy, cô ấy mở lời rất dứt khoát.
“Dự án tôi tham gia 5 năm trước, đi theo bác tôi, cũng chính là bác sĩ điều trị cho cậu.” Ngô Lị nói: “Tiểu Dương có nói với cậu là bình thường ông ấy không khám bệnh phải không?”
Du Hoặc gật đầu.
Ngô Lị nói: “Ban đầu tôi rất bất ngờ khi nghe nói ông ấy từng chữa trị vết thương não và mắt cho cậu. Nhưng sau này nghĩ đến tình trạng trí nhớ của cậu, rồi nhớ đến dự án đó, thì không còn bất ngờ nữa.”
“Lúc đó tôi vẫn đang học nghiên cứu sinh, năng lực chuyên môn kém hơn bây giờ không ít, hoàn toàn không nghĩ sẽ được vào nhóm dự án đó, vì bác tôi yêu cầu rất cao. Theo tiêu chuẩn của ông ấy, tôi không đủ tư cách tham gia.” Ngô Lị hồi ức: “Sau này qua hai năm tôi mới ngộ ra, lúc đó ông ấy chắc hẳn cần một trợ lý có thể hoàn toàn tin tưởng.”
Ngô Lị lúc đó tuổi không lớn, kinh nghiệm cũng non. Nói là tham gia dự án, thật ra từ đầu đến cuối đều loanh quanh bên ngoài, chưa bao giờ tiếp xúc được đến trung tâm.
“Việc tôi cần làm là một số nghiên cứu mang tính quan sát, đối tượng nghiên cứu là một nhóm...” Cô ấy cân nhắc một chút, dùng cách mà bọn Du Hoặc dễ hiểu để nói: “Bệnh nhân bị ảnh hưởng não không điển hình, giống như tình trạng của hai vị vậy.”
Cô ấy chỉ vào Du Hoặc, rồi lại chỉ vào Tần Cứu.
“Nhóm bệnh nhân đó có cả trong nước lẫn nước ngoài, phạm vi rất rộng. Tôi nghĩ nhóm dự án thu nhận bệnh nhân tự nguyện, dùng để nghiên cứu phương pháp điều trị mới.”
Ban đầu, Ngô Lị không hề nảy sinh bất kỳ nghi ngờ nào. Cô ấy mỗi ngày nghiêm túc ghi chép tình trạng của những bệnh nhân đó, cẩn thận quan sát từng điểm giống nhau và khác biệt, ghi chép cả chục cuốn sổ. Mặc dù cô ấy không tiếp xúc được trung tâm nghiên cứu, nhưng thường xuyên hỏi về tiến độ nghiên cứu và phương pháp điều trị. Cô ấy ngắt quãng theo dõi hai năm, cuối cùng cũng nhận ra một số vấn đề.
“Đầu tiên là thân phận bệnh nhân.” Ngô Lị giơ một ngón tay lên nói: “Ban đầu tôi nhận được tài liệu có thông tin cơ bản của từng bệnh nhân, chiều cao, cân nặng, tuổi tác,... Trong đó bao gồm nghề nghiệp, viết rất hoa mỹ. Nhưng sau này tôi phát hiện, tài liệu ban đầu chắc hẳn không chính xác, vì những bệnh nhân đó phần lớn là từ quân đội ra.”
“Khi đó tôi vẫn có thể tự thuyết phục mình rằng, quân nhân tinh thần cống hiến tương đối mạnh mẽ, chiếm đa số trong số người tình nguyện cũng có thể hiểu được. Nhưng sau đó lại xuất hiện một vấn đề.”
Ngô Lị giơ ngón tay thứ hai: “Đối tượng quan sát của tôi có tăng thêm.”
“Ban đầu chỉ có 6 người, trong bốn tháng liên tục tăng lên 14 người, sau đó sáu tháng tăng thêm 2 người. Năm thứ hai đột nhiên im ắng, không có bệnh nhân mới nào được thêm vào.”
“Đối tượng quan sát tăng thêm vì sao lại là vấn đề?” Vu Văn có chút tò mò.
Ngô Lị nói: “Vì mẫu vật là thứ rất quan trọng, trong một chu kỳ nghiên cứu, sự thay đổi của mẫu vật là điều tối kỵ, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến tính chính xác của kết luận. Thường thì dù muốn tăng giảm cũng phải sau khi một chu kỳ kết thúc, có được kết luận theo từng giai đoạn.”
“Hơn nữa tăng giảm cũng phải có kế hoạch có mục đích, bốn tháng thêm 8 người, sáu tháng thêm 2? Kiểu cộng này quá lộn xộn, không hề có quy luật.”
Vu Văn “Ồ” một tiếng, gần như đã hiểu.
Ngô Lị lại giơ ngón tay thứ ba: “Còn một vấn đề cuối cùng: dự án đã thay đổi địa điểm giữa chừng.”
“Có ý gì?” Du Hoặc hỏi.
“Khoảng tháng thứ 5, bác bảo tôi chuyển sang một phòng thí nghiệm khác. Đến đầu năm thứ hai, lại đổi một lần nữa. Lần cuối cùng thì chuyển thẳng ra nước ngoài.”
Lúc trước Ngô Lị cảm thấy kỳ lạ, việc di dời như vậy đã coi như thường xuyên.
“Hơn nữa hai năm trời, cái gọi là phương án điều trị gần như đình trệ không tiến triển, ít nhất tôi không thấy được tiến triển thực chất nào.” Ngô Lị nói: “Lúc đó tôi mơ hồ cảm thấy, toàn bộ dự án đều có chút vấn đề. So với việc nghiên cứu phương án điều trị, họ càng giống như đang trốn tránh điều gì đó.”
Thật giống như... Một bên bảo vệ những bệnh nhân đó, một bên tránh né gì đó.
“Sau khi chuyển ra nước ngoài, tôi không tiếp tục tham gia nữa.” Ngô Lị nói: “Nhưng vì những nghi hoặc và vấn đề đó, tôi vẫn luôn tra tìm tài liệu liên quan, và đặc biệt chú ý đến tình hình của bác tôi. Ba năm trôi qua cũng có chút manh mối: mười mấy năm trước, bác tôi với tư cách chuyên gia tư vấn y học đã tham gia một dự án nghiên cứu liên hợp. Kết hợp với tình hình hiện tại, chắc hẳn chính là cái hệ thống thi cử sàng lọc này. Những người tham gia phát triển chủ yếu có cả chuyên gia trong nước và nước ngoài. Tôi đã từng thấy ảnh chụp chung.”
“Hệ thống trong quá trình vận hành xuất hiện một số vấn đề, giống như trí tuệ nhân tạo đột nhiên có suy nghĩ gần giống con người. Xuất phát từ nguyên nhân trừng phạt hoặc tự bảo vệ, nó đã tác động đến ký ức não bộ của một số người, những đối tượng quan sát của tôi chính là từ đây mà ra, họ không nhớ bất kỳ điều gì liên quan đến hệ thống, điều này dẫn đến đại bá tôi và những nhân viên liên quan khác có chút không biết phải làm sao.”
“Sau này tôi phát hiện, đại bá tôi mấy năm nay thật sự rất căng thẳng. Vì thường xuyên có những người từng là người khởi xướng gặp chuyện, tôi vẫn luôn suy nghĩ, có phải những người đó cũng bị hệ thống kéo vào không. Tiểu Dương có kể với các cậu tôi và cô ấy bị kéo vào kỳ thi như thế nào không?”
Du Hoặc gật đầu: “Ở nhà bác cô.”
“Đúng vậy, khi ra từ thư phòng của ông ấy.” Ngô Lị nói: “Sau này tôi vẫn luôn suy nghĩ, có thể nào hệ thống đã kéo nhầm người. Nó muốn kéo vào kỳ thi không phải tôi và Dương Thư, mà là bác tôi. Hai chúng tôi chỉ là đâm vào họng súng thôi.”
“Không nhất định.” Du Hoặc nói: “Có lẽ nó muốn kéo cả hai người và bác cô.”
Hắn chợt nhớ đến lời 154 từng nói, cậu nói điều kiện sàng lọc của hệ thống thi cử là “người nguy hiểm”. Có lẽ ban đầu định nghĩa đó chỉ một số thiên tài có thể được quân đội thu hút, nhưng theo việc hệ thống mất kiểm soát và có ý thức tự chủ, định nghĩa “nguy hiểm” của nó cũng sẽ thay đổi. Người tạo ra nó luôn là người hiểu nó nhất, bao gồm cả ưu điểm và nhược điểm. Đối với hệ thống mà nói, những người này đều là những quả bom hẹn giờ không xác định, đều là những mối đe dọa sống động.
Ngô Lị nghĩ nghĩ, khẽ “À” một tiếng nói: “Cũng không loại trừ khả năng này, dù sao tôi cũng coi như nửa người tham gia. Chẳng trách bác tôi mấy năm nay không kiến nghị tôi tiếp tục tham gia các dự án liên quan đến quân đội, tôi cứ nghĩ ông ấy sợ tôi phát hiện ra điều gì. Bây giờ nghĩ lại... Có lẽ là hối hận vì đã kéo tôi vào dự án, hy vọng tôi tránh xa một chút, để khỏi bị liên lụy.”
“Ông ấy giấu cô thì tôi có thể hiểu.” Du Hoặc cau mày nói: “Nhưng ông ấy vì sao không nói cho tôi? Tôi ở bệnh viện dưỡng bệnh lâu như vậy, ông ấy có rất nhiều cơ hội để nói cho tôi ngọn ngành. Nhưng ông ấy chỉ nói tôi là bị thương trong khi huấn luyện.”
Ngô Lị nói: “Chắc là không dám nói, mấy năm nay ông ấy rất cảnh giác, đôi khi còn quá nhạy cảm. Có thể là vì cậu ở trong hệ thống quá lâu, ông ấy nghi ngờ cậu bị hệ thống tác động, trở thành trợ lực của nó.”
Du Hoặc nhớ đến đôi mắt của mình, đột nhiên im lặng. Cũng đúng.
Mối quan hệ của hắn và hệ thống gần như cộng sinh, ai dám đảm bảo lập trường của hắn luôn kiên định thuần khiết đâu? Không ai dám mạo hiểm như vậy.
Ngô Lị liếc hắn một cái, bổ sung: “Việc cảnh giác cao độ này cậu đừng trách ông ấy. Tôi từng từ những cuộc trò chuyện, tin tức và những lần nói chuyện phiếm tình cờ phát hiện, họ vẫn luôn liên hệ với bên quân đội để tìm sự giúp đỡ, tổ chức một số người, kiểu như đội cảm tử, nhưng trước sau không thành công. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ nghi ngờ có người vẫn luôn tự giúp hệ thống.”
“Tôi từng nhìn thấy một người ở chỗ bác ấy, chắc là người của quân đội sắp xếp. Lúc đó có nói chuyện được hai câu, sau này... không bao giờ thấy anh ta nữa. Tôi nghĩ, chắc là lành ít dữ nhiều rồi.”
Cô ấy không nói gì một lúc, dường như đang hồi ức. Sau một lúc lâu, cô ấy nhẹ giọng nói: “Việc lựa chọn thành viên cho đội cảm tử kiểu này cậu biết đấy, phần lớn là những người không có gì vướng bận. Không có quan hệ xã hội phức tạp cũng không có nỗi lo về sau, vạn nhất xảy ra chuyện, có thể giảm thiểu phạm vi tổn thất đến mức thấp nhất.”
Lời này thật ra nói rất khéo léo. Nói trắng ra, những người được chọn tốt nhất cho đội cảm tử chính là những kẻ độc lang không có cha mẹ hay người thân. Nếu không may có thương vong, trừ những người biết ơn sẽ không ai phát hiện và cũng không ai đau khổ vì họ. Phạm vi tổn thất nhỏ nhất, chính là chỉ liên lụy đến bản thân họ.
Du Hoặc không ngờ lại nghe được những điều này từ miệng Ngô Lị. Hắn sửng sốt một chút, đột nhiên quay đầu nhìn về phía người bên cạnh.
Tần Cứu ngồi trên sofa, khuỷu tay chống cằm, biểu cảm từ đầu đến cuối không hề thay đổi, cứ như thể đang nghe chuyện không liên quan gì đến mình.
Anh cảm nhận được ánh mắt của Du Hoặc, quay đầu lại cười không tiếng động. Anh thường cười thế này, mang theo tâm thái không thèm để ý và một tia trấn an.
Đây có lẽ chính là người được chọn làm đội cảm tử, đây là đặc tính của cái gọi là kẻ độc lang. Mặc dù là trong tình huống thế này, phản ứng đầu tiên của anh vẫn là trấn an người anh quan tâm nhất, nói cho đối phương: đừng bận tâm lo lắng gì về tôi, tôi không sao cả.
Nhưng tôi thì có.
Du Hoặc nắm lấy tay người bên cạnh, môi mím chặt.
Người tên Tần Cứu này, vĩnh viễn không thể khống chế phạm vi tổn thương chỉ trên bản thân, vì bên cạnh đã có thêm một Du Hoặc. Anh có người liên quan, hắn sẽ đau khổ.