Hoàng Nhạc Hi xấu hổ đến đỏ hồng cả vành tai, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận. Người trước mặt so với hình tượng mà cô yêu thích càng ngày càng trái ngược.
Hình ảnh của chị ấy trên các tài khoản cả nhân hoàn toàn khác, nghiêm túc pha chút dí dỏm nhưng đặc biệt chuyên nghiệp, phong cách tưởng thành, ngạo kiều và đáng tin cậy.
Nhưng mà ở ngoài, hay có thể chỉ là cách người ta ứng xử với cô thì... lưu manh, ngả ngớn và cực kỳ đáng ghét.
“Xong rồi, trước ngày hẹn, bên chúng tôi sẽ gọi điện thông báo cho chị. Cảm ơn chị đã tin tưởng và lựa chọn SHEline. Hẹn gặp lại!” Hoàng Nhạc Hi đo xong và ghi chép thông số cuối cùng mà như được giải thoát. Cô cảm tưởng vài phút ngắn ngủi này khiến tóc cô bạc đi hai phần.
“Đợi chút đã, Phó phòng Hi, em để quên đồ rồi này!”
“?” Mai Thanh Táo thấy người ta ngơ ngác quay đầu thì liền thần bí đi tới, và dừng lại ở khoảng cách đúng mực.
Ngũ quan sắc sảo bắt đầu tung ra vũ khí sát thương ngọt ngào. Đuôi mắt phượng chếch nhẹ lên trên như cánh én giữa trời chiều, bận rộn chở niềm vui về tổ ấm nhỏ, hờ hững rủ rê cánh môi anh đào dày mỏng vừa khéo cong cong mím lại, lộ ra tổ hợp lúm đồng tiền trên má như nốt nhạc lạc quan, và lúm nồi đồng tinh nghịch nhỏ xíu bên dưới khoé miệng, cả hai đều ở bên trái và song song trình diễn khiến người đối diện chú ý.
Cô nhẹ nhàng đưa ra bàn tay mềm mại rồi dí dỏm lên tiếng, như muốn đánh đổ bức tường phòng bị mà em gái cỏ non vừa xây lên cao hơn:
“Em quên chưa bắt tay khách hàng mới, và có thể sẽ trở thành khách hàng thân thiết của SHEline.”
Hoàng Nhạc Hi lúc này mới thấy là cô bị người ta xoay như chong chóng rồi, đến cả thao tác ứng xử phổ thông như vậy mà cô cũng quên mất. Cô vội vàng gói gém hình ảnh xấu của người ta mà mỉm cười đáp lại:
“Là tôi thiếu sót rồi, chúc mừng lần đầu tiên hợp tác của chúng ta, hy vọng chị sẽ có trải nghiệm như ý cùng với SHEline và trở lại vào các lần tiếp theo!”
“Chắc chắn rồi, vì SHEline có phó phòng Hi xinh đẹp thế này cơ mà, ai mà không muốn được mặc đồ do em thiết kế chứ?” Mai Thanh Táo lại không đứng đắn nắm chặt hơn bàn tay thon nhỏ, rồi nở rộ cúi xuống thì thầm:
“Lại còn vừa vặn nữa, vì đích thân phó phòng Hi đo thông số cơ mà!”
Hoàng Nhạc Hi đứng im như bi điểm huyệt mà nhìn vị khách tuy hào phòng nhưng đáng ghét kia đi mất. Cô phải tính toán để ngày mà người ta đến thử đồ, cô không có mặt ở công ty mới được. Chị gái đáng giận này, chị ấy nghĩ cô là trò đùa của chị ấy à?”
Lúc này dọc vỉa hè, Lê Lan tung tăng xách theo một túi đồ, là một bộ công sở cô mới mua, và tất nhiên nhà tài trợ là giám đốc của T.A.O.
“Này, Thanh Táo, cậu không có ý gì với em gái cỏ non đấy chứ?”
“Ý gì là ý gì?” Mai Thanh Táo cười cười đưa cho cô bạn thân một cốc sinh tố mãng cầu vừa mua ở quán bên đường.
“Ừm... thì là... ý đó đó.” Lê Lan vừa uống đến sảng khoái vừa thắc mắc.
“Không biết, nhưng đột nhiên mình thấy thích cảm giác được ở gần em ấy, trêu đùa em ấy!” “?”
“Thích cảm giác ở gần người ta?... Vậy có giống với cảm giác khi ở gần bọn mình không?”
“Khụ... cậu lại lảm nhảm cái gì đấy? Em ấy và các cậu sao giống nhau được?”
Lê Lan khinh bỉ liếc bạn thân nhà các cô một trận rồi mới nói:
“Thì đấy, không phải kiểu cảm giác vô tư khi ở cùng bọn mình, chứng tỏ là kiểu... ừm... kia rồi còn gì?”
Mai Thanh Táo tạm dừng hoạt động nạp vitamin ngọt từ ly cacao còn ấm tay, chầm chậm nhấm nháp hương vị dư lại trong miệng và ngẫm nghĩ. Trước đây mỗi lần nghe ai nhắc tới, hoặc là cô gặp em ấy thì đều không vui chút nào. Nhưng bây giờ thì ngược lại.
“Hay là do màn ôm hôn trưa hôm qua? Lẽ nào cô đã bị em gái cáo già đội lốt nai tơ này câu dẫn?” Đúng rồi, chắc chắn là như vậy. Không thể để em ấy dắt đi như vậy được!
“Không phải đâu, em ấy là tình địch mà, à không, tình địch cũ của mình đấy.”
“Nhưng cậu có phải người yêu của Bùi Cảnh Thư đâu mà tính là tình địch. Còn có... liệu em gái cỏ non đó... có phải là người yêu cũ của chị ta không?” Lê Lan luôn thắc mắc về quan hệ của Bùi Cảnh Thư và em gái kia. Nếu hai người thật sự yêu nhau, sao chị gái họ Bùi lại kết hôn, còn là kết hôn với nam giới. Chẳng lẽ chị ta thích cả nam lẫn nữ, rồi phản bội Hoàng Nhạc Hi? Nhưng mà nghe không hợp lý cho lắm.
“...”
“Nếu cậu thấy hứng thú với em ấy thì để bọn mình cống hiến chút sức lực đi?”
“Cống hiến thế nào?”
Lê Lan vênh mặt nhìn người cao hơn, chuyện năm đó cô có nhiều nguồn tin để khai thác lắm, chỉ là chưa kịp tác nghiệp thì Thanh Táo đã đi du học nên vô tình bị quên luôn. Bây giờ ngược trở lại cũng hoàn toàn không khó.
“Cậu chỉ cần trả lời là có muốn biết hay không thôi.”
“Muốn.”
“Được, vậy chuẩn bị chờ tin tốt của bọn mình đi!”
“?”