Chương 80

“Mami!”

“Mami!”

Nhạc Huy và Kỳ Hi thấy có tiếng bước chân liền háo hức đứng chờ ở cửa, nhưng mà không phải mami, cũng không có pizza và khoai tây chiên, mà là mẹ!

Mai Kỳ Hi giống Mai Thanh Táo nên rất lém lỉnh, nhóc con biết mẹ không thích đồ ăn nhanh nên lon ton chạy đến ôm chân mẹ nịnh nọt:

“Là con đói bụng ạ, anh Nhạc cũng đói bụng...”

Mai Nhạc Huy cũng dán đến ôm chân bên kia:

“Chúng con chỉ ăn một cọng thôi ạ!”

Hoàng Nhạc Hi nhìn hai đứa trẻ thì lại không nỡ, vậy ăn một chút cũng được.

Kết quả là năm phút sau, Kỳ Hi tròn vo ngồi trong lòng mẹ ăn pizza đến miếng thứ hai vẫn chưa thấy chán, còn Nhạc Huy thì rất da dáng con trai mạnh mẽ, ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh mami ăn khoai tây chiên giòn rụm.

Lát sau Khánh Hi cũng như cái nấm nhỏ đi ra và ngái ngủ gọi:

“Mami!” Khiến Mai Thanh Táo tan chảy mà đi đến ôm con gái nhỏ:

“Bảo bối của mami đói bụng chưa? Con ăn cái...” Nhưng chưa kịp nói hết thì mẹ của bé con đã ngăn lại:

“Khánh Hi ăn cơm, mẹ làm cơm rang ngũ sắc cho con ăn nhé?”

“Dạ!” Mai Khánh Hi được mami bế vác trên vai, đôi mắt tròn vo xinh xắn cong veo, cái miệng nhỏ xíu còn ngáp hai cái, sau đó lén lút nắm cọng khoai tây chiên mà Nhạc Huy đưa cho và ăn thật nhẹ.

Một đĩa cơm rang săn bóng, vàng ươm với cơm, cà rốt thái hạt lựu, một chút hành tây, đậu hà lan, trứng gà và ớt chuông xanh đỏ vàng thái nhỏ, vô cùng hấp dẫn.

Bên cạnh còn có một bát canh giá đỗ thanh mát.

“Mẹ ơi...” Chiếc bụng nhỏ của Kỳ Hi đã căng tròn, nhưng mỹ vị trước mắt làm bé con mê mẩn.

Hoàng Nhạc Hi làm sao mà không biết tính khí của con gái út, và cả con trai nhỏ cũng y chang nhưng còn cố tỏ ra lịch sự, rất đáng yêu. Cô bèn lấy cho mỗi đữa lưng bát con ăn cơm.

“Chị cũng muốn ăn!” Ai đó vu vơ lên tiếng, và tất nhiên là không được đáp lại, nhưng trong chảo thì vẫn còn hẳn... một thìa?

Cuối cùng, mami của mấy quả táo nhỏ còn ăn chưa đủ nhét kẽ răng, nhưng phải chịu trách nhiệm dọn dẹp và rửa bát.

Khi chiếc thìa cuối cùng được làm sạch và cài lên kệ, bếp từ cũng lau sạch bóng thì quay ra, các vị khách vip đã rúc rích như chim sâu trong phòng của chị vợ?

Thế là tối nay vẫn phải ngủ một mình?

Chị gái cáo già như bị tụt huyết áp, chán nản ngồi xuống ghế ở bàn ăn.

Bỗng một đĩa nhỏ có phần bánh cuộn đẹp mắt lại thơm nhẹ được đặt xuống...

“Vợ ơi...” Mai Thanh Táo nũng nịu đứng vội lên ôm em gái cỏ non của cô. Dù đã có ba quả táo nhỏ rồi, nhưng ai đó vẫn yêu thích gọi vợi mình như vậy.

Hoàng Nhạc Hi thế nhưng không đáp lại, vẫn lạnh lùng rời ra cái ôm khiến mami của bọn trẻ ỉu xìu, cơ mà vẫn ngoan ngoãn trở lại với món quà ngọt ngào.

“Ngon quá!” Mai Thanh Táo ăn một lượt đến không còn gì trên đĩa rồi tiếc nuối, hoá ra bánh năm xưa em ấy gửi cho cô ở chung cư tuyệt vời như vậy, thế mà hồi đó cô giận dỗi đem cho người khác.

Nhưng không sao, ngày mai về nhà cụ của bọn trẻ rồi, chắc chắn em gái cỏ non sẽ nể tình người cao tuổi nhất trong nhà mà tha thứ cho cô.