Chương 8

Cuối cùng thì Hoàng Nhạc Hi cũng không thể giữ số điện thoại của mình làm của riêng. Mặc dù cũng không thể gửi mẫu cho người ta xem được, vì đây là nguyên tắc của công ty, để tránh việc bị đánh cắp ý tưởng trước khi ra mắt sản phẩm.

Nhưng cho dù cô không tự tay cho, thì nếu chị gái này muốn cũng vẫn dễ dàng xin được phương thức liên lạc của cô. Thôi kệ đi, nếu người ta nói chuyện luyên thuyên, thì cô không trả lời là được.

“Nếu chị không có thay đổi gì thì xin mời đọc kỹ hợp đồng, ký tên và đóng tiền đặt cọc. Sau đó, người của tôi sẽ lấy các thông tin về số đo của chị.”

“Được, nhưng tôi muốn em đo số đo cho tôi!” Mai Thanh Táo ký xong thì để Lê Lan đi theo nhân viên xuống tầng một đóng tiền đặt cọc, còn cô thì tự nhiên như không mà đi đến trước mặt người ta.

“Vậy chị chờ một chút.” Hoàng Nhạc Hi dù có không tình nguyện cỡ nào thì cũng không thể hiện ra mặt, cô âm thầm nhắc nhở, đây là khách hàng bình bình thường, là khách hàng bình thường.

Chỉ là việc lấy số đo sẽ do nhân viên chuyên làm việc này lấy thì sẽ nhanh gọn, chính xác hơn. Và cũng không có khách hàng nào yêu cầu cô lấy cả. Người này là đang cố tình làm khó cô!

Mai Thanh Táo cực kỳ thích thú nhìn em gái cỏ non đi ra rồi rất nhanh đã quay lại với dây đo mềm.

Em ấy thấp hơn cô tầm chín, mười centimet, trông rất nhỏ nhắn, không phải kiểu gầy yếu thiếu sức sống, mà là kiểu xương nhỏ, nên tổng thể nhìn bé xíu nhưng vẫn có da có thịt.

Gương mặt trái xoan với đường nét thanh tú và cân đối, ngũ quan sắc nét hài hoà, nổi bật trên làn da mịn màn và trắng sáng. Tổng thể có vẻ lạnh lùng nhưng lại vô cùng mềm mại.

Tóc đen dài duỗi thẳng tự nhiên, rẽ ngôi lệch càng tăng khí chất dịu dàng.

Phong cách trang nhã và tinh tế, với áo sơ mi màu be sáng kiểu basic, kết hợp với quần tây ống rộng màu nâu trung tính, tạo nên vẻ ngoài gọn gàng, hiện đại nhưng không hề phô trương.

Ngoài ra còn có khăn lụa buộc nhẹ nhàng quanh cổ, theo hơi hướng cổ điển và sang trọng. Đồng hồ dây da mặt nhỏ đeo ở cổ tay, vừa đủ để làm nổi bật cá tính mà không rườm rà. Nói chung là rất có gu.

“Xin mời phó phòng Hi, em cứ tự nhiên nhé!” Chị gái có cái tên đầy vitamin C tự giác dang rộng hai tay và mời gọi.

“?” Hoàng Nhạc Hi không thèm để ý bộ dạng muốn ăn đòn này, nhưng mà, chiều cao của cô vừa khéo đứng đến ngực của người ta. Đã thế, con người này còn cố tình nghiêng đến gần cô.

“Đừng cử động!” Cô lạnh nhạt yêu cầu, sau đó bắt đầu đo... vòng ngực của vị khách víp này một cách nghiêm túc như ong thợ lành nghề, nhưng mà ai đó thì không hề quân tử chút nào, vì đang bận rộn ngắm nhìn cảnh xuân.

“Chị...!” Hoàng Nhạc Hi giận đỏ mặt. Bảo sao cô cứ có cảm giác là lạ, tại sao người trước mặt lại ngoan ngoãn như vậy, hoá ra là đang nhìn vào cổ áo sơ mi của cô. Mặc dù trang phục cô mặc đều rất kín đáo, hôm nay còn có thêm khăn lụa, nhưng mà người ta từ trên cao nhìn xuống, không biết có thấy được gì không nữa. Thật quá đáng mà!

Mai Thanh Tào bị bắt tại trận nhưng mặt không đổi, tim không đập, tỉnh bơ đáp:

“Em có thì tôi cũng có, của em lại còn nhỏ xíu như vậy thì có gì mà xem. Hơn nữa tôi không cố ý mà, tại em thấp quá, vả lại... cũng chưa nhìn thấy gì cả.”

“...”

“Nếu em thấy thiệt thòi thì cho em xem ngực của tôi, như vậy tôi hơi lỗ vốn nhưng thôi, không sao!” Chị gái hoa quả sơn nói xong còn cố tình cúi xuống và kéo cổ áo.

“Không cần, chị mau đứng thẳng lên.”