Tình trạng này kéo dài một tuần rồi vẫn chưa có dấu hiệu khả quan, chị gái cáo già mỗi đêm đều phòng không gối chiếc, đến ngay cả mấy quả táo nhỏ cũng về phe mẹ, cho dù ban ngày có theo mami nhưng tối đến là phải ôm mẹ ngủ mới chịu.
“Mami và anh Khôi đi siêu thị sắm đồ đây, Khánh, Nhạc, Kỳ có đi không nào?” Mai Thanh Táo quyết định chiều nay phải tìm được đồng minh.
Mai Kỳ Hi là nhóc con biết hưởng thụ nhất nhà, chỗ nào có ăn, có chơi, có mua sắm là tham gia ngay, thế mà hôm nay lại dửng dưng?... là bởi vì bé con đang ngồi trong lòng mẹ để học vẽ em thỏ và em mèo con.
Còn mì chính cánh của cả nhà thì đang học chơi cờ vua với ông ngoại. Chỉ có một bé con có tiềm năng nhất, là Mai Khánh Hi, chị cả của hai quả táo nhỏ kia.
“Khánh đi cùng mami nha, không nhỡ mami và anh Khôi bị yêu quái bắt thì sao?” Mai Thanh Táo trưng ra gương mặt đáng thương dụi dụi vào bụng tròn tròn của con gái nhỏ. Em bé sinh ra đầu tiên này y như phiên bản thu nhỏ siêu cấp, nhiều lúc còn lạnh lùng hơn cả Hoàng Nhạc Hi.
Khánh Hi ba tuổi cũng như hai nhóc con kia, đều biết cái gì đúng cái gì sai rồi đấy. Bé con thấy mami nói là yêu quái bắt mami, thì liền nhớ ra hôm trước có một dì ôm mami thật chặt. (Chính là cô gái trẻ tên Linh Kiều tối hôm trước). Nên là bé con bắt đầu nổi lên tinh thần trách nhiệm của chị cả, là bảo vệ mami:
“Con đi cùng Mami ạ!”
Chị gái cáo già vui đến nở hoa, hăng hái ôm cục cưng của cô và bắt đầu khởi hành đi mua sắm.
Chuyến đi siêu thị này thế mà kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, sau khi sắm được rất nhiều chiến lợi phẩm, Mai Thanh Táo còn dẫn hai đứa trẻ đi ăn tokbokki phô mai, pizza phô mai mật ong, uống sữa gạo ấm.
Và tất nhiên là không quên mua cho cả nhà, đặc biệt là hai quả táo kia còn có thêm mấy phần khoai tây chiên lắc phô mai nữa.
Xe taxi về đến cửa nhà thì trời đã nhá nhem. Anh chàng lái xe nhanh tay giúp khách hàng mang đồ vào nhà. Mai Khánh Hi thì đã ngủ say o o trong l*иg ngực mami.
“Chị là trẻ con à, đưa con đi cũng không biết đường về sớm, trời lạnh rồi, nhỡ con ốm thì sao?” Đây là câu đầu tiên sau một tuần chiến tranh lạnh, Hoàng Nhạc Hi mới nói với người kia. Sau đó cô cẩn thận đón con gái và ôm vào phòng.
Hai quả táo nhỏ ở nhà thì đã được mẹ tắm rửa thơm tho, đang ngoan ngoãn như hai cái nấm ngồi trên ghế dài ở phòng khách cùng ông ngoại xem hoạt hình. Cửa kính khép kín nên không sợ lạnh.
“Nhạc Huy, Kỳ Hi, anh có món ngon này!” Cậu bé Minh Khôi ôm tokbokki và pizza cùng khoai tây chiên vào, nhưng còn chưa kịp đặt lên bàn đã bị ngăn lại:
“Minh Khôi, không cho các em ăn mấy đồ ăn đó nữa, đến giờ ăn cơm rồi.”
“Dạ!” Minh Khôi và dì Táo tụt hứng liếc nhau.
Nhưng sau bữa cơm tối, hai nhóc con kia vẫn bị mẹ quản lý, mà cả hai đứa đều muốn ăn pizza và khoai tây chiên lúc nãy anh họ mang về.
Nhóc con Kỳ Hi liền giả bộ rủ anh hai đi ra xem hoạt hình cùng ông bà, nhưng chân nhỏ vừa tới cửa đã ì ạch đi lên phòng mami, vì bé biết mami mang đồ ngon lên đó rồi.
“Mami!”
“Mami!”
Cửa phòng vừa mở ra, hai cái nấm nhỏ liền lon ton chạy đến ôm mami, nhưng mà hai cặp mắt hổ phách lại lém lỉnh tìm kiếm nơi toả ra hương vị mê hoặc.
Mai Thanh Táo liếc một cái đã đoán ra, hai quả táo này lên đây là muốn ăn vụng rồi. Biết thế cô phải dùng chiêu này từ trước.
“Các con muốn ăn pizza phô mai và khoai tây chiên lắc phô mai không?”
Hai đứa đồng thanh “có ạ!”.
“Vậy ngồi im đây xem hoạt hình, đợi mami đem xuống bếp làm nóng lại nhé.” Mai Thanh Táo ra vẻ thần bí khiến hai nhóc con cũng học theo và “dạ” thật khẽ.
Nhưng mà phòng bếp lại ngay sát phòng của chị vợ, Mai Thanh Táo có thể lén lút hàng động, nhưng hương vị đồ ăn nhanh thì không biết tự dấu diếm, nên là... chưa kịp tẩu thoát đã bị mẹ của bọn trẻ tóm ngay tại trận.