Chương 78

Mai Thanh Táo vội ngồi dậy bật điện phòng ngủ rồi cẩn thận nhìn giao diện cuộc gọi, là trưởng phòng thiết kế của SHEline.

"Nhạc Hi, em có đang nghe không đấy? Sáng nay lúc chúng ta đi cùng xe của Đoàn Đình Sâm ý, cậu ấy muốn xin số của em họ chị mà chị quên chưa cho rồi, em có số cậu ta không cho chị đi?" Tống Phương Khanh phấn khích nói một tràng khiến Mai Thanh Táo như đi ra khỏi bóng tối, tức là sáng nay không phải em gái cỏ non với anh chàng kia gặp riêng, mà còn có chị gái này? Cô liền hỏi chuyện:

"Chị Khanh, em là Thanh Táo, Nhạc Hi đang chơi với mấy đứa nhỏ ở tầng dưới ạ. Sáng nay chị về cùng vợ em à?"

"Ừ, nhưng đang đi thì xe của chị bị hỏng, tình cờ lại gặp người quen của vợ em nên đi cùng luôn."

"Chị muốn xin số anh ta làm gì ạ, Nhạc Hi không có số, nhưng em có quen người chơi cùng anh ta, để em xin hộ chị?"

"Vậy tốt quá, chị đang làm mối cho cậu ấy và em họ chị, cậu ta xem ảnh của con bé liền thích, mà sáng chị quên chưa trao đổi số điện thoại."

"Ra là vậy, cô đúng là ghen quá mất khôn rồi!" Mai Thanh Táo âm thầm mắng mỏ chính mình, rồi kết thúc cuộc gọi và liên hệ với Phí Kiều Anh, vì chồng của cậu ấy chơi cùng nhóm với Đoàn Đình Sâm. Rất nhanh, số điện thoại của anh chàng này đã được gửi cho Tống Phương Khanh.

Hiểu lầm đã được đánh tan nhưng hậu quả của hành vi này thì không thể nói bỏ là bỏ. Nó giống như việc đóng một cây đinh lên thân cây, cho dù có nhổ cây đinh ra, thì dấu vết trên thân vẫn còn, và tổn thương của cây là sự thật. Vết thương này có thể mờ dần đi, lớp vỏ bên ngoài có thể thay thế nhưng là sần sùi hơn, và từ sâu bên trong, cấu trúc đã ít nhiều thay đổi.

Mai Thanh Táo chán nản thả mình xuống giường, đèn đã tắt, cô nương nhờ ánh điện ngủ nhàn nhạt và đèn đường le lói qua khe cửa sổ, bận rộn điều chỉnh tâm tình và suy nghĩ xem làm sao để làm lành với vợ yêu.

Sáng sớm, mới hơn ba giờ, ngoài trời còn dày sương mỏng nhưng những người buôn bán nhỏ đã rục rịch bắt đầu ngày mới.

Khi Hoàng An vừa khởi hành ra chợ đầu mối để nhập rau củ, thì Mai Thanh Táo cũng từ trên tầng đi xuống.

Cửa lớn có hai lớp, lớp ngoài cùng là cửa kéo thì đã được Hoàng An kéo ra rồi, còn lại là cửa kính với một cánh cố định và một cánh linh động.

Trong nhà, chìa khoá cửa kính được đánh ra thành ba cái, một cái để mỗi lần Hoàng An đi nhập rau củ sớm thì khoá ngoài. Một cái là để người bên trong mở ra, còn một cái cất đi để dự phòng.

Do đó Mai Thanh Táo mở được cửa và ra ngoài. Trước sân, không khí se lạnh và dày đặc hương vị món ăn đường phố.

Cô nhanh nhẹn quét dọn phần trước nhà và vỉa hè, quay vào đã thấy bố mẹ vợ đang dọn dẹp từ phòng khách đến nhà bếp, còn có cả con gái út ít như thường lệ, bị chiếc bụng ham ăn gọi gặp mà ngái ngủ bò dậy.

Mai Thanh Táo cưng chiều nhìn cái nấm nhỏ, rồi chạy vào trong ngõ một chút, nơi có những vỉ thịt viên nướng vàng óng, cháy xém xèo xèo, và cả những sợi bún tươi, trắng trong giống y như ở quê cậu mợ cô hay làm. Đối diện bên kia là quán bánh cuốn, rồi xôi xéo và bánh trưng rán, bánh giò nóng hổi... rất nhiều đồ ăn nhà làm được bán từ tinh mơ đến tận gần trưa.

Chưa đến mười phút, mami của Kỳ Hi đã tay xách nách mang một loạt món ăn sáng thơm ngon về nhà.

Vừa đến cửa thì Hoàng An cũng trở lại với đầy rau củ tươi mới.

"Chị An tranh thủ vào ăn sáng nhé, em mua đầy đủ ở đây rồi ạ." Mai Thanh Táo tưới tắn nói rồi đi vào, còn chưa kịp sắp đồ ăn ra đã thấy chiến thần ăn uống của cô ôm sẵn bát tô và thìa nhỏ rồi.

"Mami, sáng nay con ăn gì ạ?" Mai Kỳ Hi chăm chú nghiên cứu các món thơm lừng trên bàn bếp.

Mai Thanh Táo loáng cái đã bày biện ra bàn ăn, sau đó ôm con gái lên giới thiệu:

"Món này gọi là bún trả nướng thơm ngọt vị thịt nướng, có cả quẩy xinh xinh này. Còn đây là xôi xéo có đỗ xanh mịn mà con thích đấy, ăn dẻo dẻo, bùi bùi và hơi béo. Cái này là bánh trưng rán giòn giòn, hơi dính răng nha. À... đây là cháo đỗ đen, và cháo đỗ xanh hầm rau củ."

Ông bà ngoại cùng anh họ của nhóc con cũng vừa có mặt, cả ba lén lút cười nhìn đứa trẻ bé bỏng nhất nhà của họ đang bận rộn lựa chọn.

Cuối cùng, nhóc con quyết định ăn cháo đỗ đen hầm rau củ và một miếng thịt nướng như đồng xu, cùng với một cái quẩy hình xoắn ốc.

Thân hình tròn vo như quả hồng nhỏ, một mình một ghế ngồi ăn ngon miệng đến mặt mày cong veo.

Sau đó cửa phòng ngủ của Hoàng An mở ra, hai cái nấm nhỏ khác xuất hiện, Vi Cẩm và Hoàng Trầm Khang vội vàng ôm hai cháu ngoại của họ đi rửa mặt rồi vào ăn sáng.

Còn mami bọn trẻ thì tranh thủ lẻn vào với mẹ của ba bông hoa nhỏ.

"Cạch!" Chị gái cáo già đi vào và nhanh tay chốt cửa từ bên trong.

Hoàng Nhạc Hi bị một loạt hành động này làm phải xoay người, sau khi thấy đó là nhân vật mà cô đang giận thì lạnh lùng đi lướt qua.

"Vợ ơi, chị sai rồi! Chị xin lỗi!" Mai Thanh Táo cuống quýt ôm chặt thân hình nhỏ nhắn, nói xong còn cúi xuống muốn hôn lên cánh môi như hoa nở sớm mai nhưng không được, em ấy né tránh sự thân mật này.