Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Theo Đuổi Tình Địch

Chương 76

« Chương TrướcChương Tiếp »
Khi trợ lý của Mai Thanh Táo đánh xe tới sảnh trước của trung tâʍ ɦội nghị, cảnh tượng trước mắt làm chị suýt nữa thì vội vàng bấm còi xe, may mà chưa làm như vậy, không thì lại tạo sự chú ý quá mức, hoàn toàn không có lợi cho Sếp nhà chị. Vì vị trí mà mặt em ấy đang tiếp xúc... chính là vùng ngực lộ ra qua cổ áo hờ hững của người ta.

Tịnh Hằng nhanh nhẹn đi tới trước mặt Mai Thanh Táo và cô gái trẻ đang e ấp ôm em ấy:

“Cảm ơn em, tôi là trợ lý của em ấy.” Sau đó chị khoác tay Mai Thanh Táo lên vai mình và muốn dìu em ấy vào xe, nhưng cô gái trẻ kia lại hăng hái giúp đỡ, hay đúng là... cố tình cản trở.

“Để em phụ chị, chị ấy say lắm rồi... em là Linh Kiều ở truyền thông LK.”

Tịnh Hằng liếc nhìn cô gái có vẻ đẹp sang trọng, hiện đại và đầy khí chất thành thị.

“Linh Kiều ở truyền thông LK? Chẳng lẽ chính là cô chủ của LK?” Chị lục tìm thông tin. Sau đó chú ý tới trang phục của cô ấy, áo sơ mi lụa xanh than hờ hững để lộ chút da thịt đầy chủ ý, đủ để gợi cảm mà không phô trương. Kết hợp váy bút chì da đen xẻ tà cao, tôn lên vòng hông và đôi chân thon trắng, tươi non, thể hiện phong cách pha trộn giữa công sở cao cấp và quyễn rũ thời thượng. Nhưng mà... Thanh Táo dạo này hình như lại lên cần rồi... có hơi khó chống đỡ...

"Vậy... phiền em..."

"Chúng ta đi thôi ạ!" Cô gái trẻ uyển chuyển khoác tay kia của Mai Thanh Táo lên vai. Thực ra cô muốn đưa chị ấy về nhà mình, nhưng xem ra... người ta đã có sắp xếp chu đáo rồi mới giám uống say.

Tịnh Hằng vừa lái xe vừa để ý hai người phía sau, Thanh Táo thì không nói, nhưng cô gái kia... cứ như vợ nhỏ nép vào lòng em ấy là sao đây?... May quá, đến nơi rồi!

"Đến rồi, là nhà vợ của em ấy!" Tịnh Hằng dùng tốc độ ánh sáng để chui vào hàng ghế sau, và chủ động nhấn mạnh tình trạng hôn nhân của giám đốc nhà chị.

Điều này thực sự khiến Linh Kiều bất ngờ, chị ấy kết hôn lúc nào?

Cô gái trẻ không biết việc này cũng rất bình thường, vì Mai Thanh Táo dự định sẽ công bố thông tin này khi cô và em gái cỏ non tổ chức lễ cưới vào mùa xuân tới.

Nhưng mà... cô chủ của truyền thông LK chưa bao giờ lương thiện muốn những cặp đôi hạnh phúc khi cô còn cô đơn, nên vết son chói mắt vừa rơi xuống gáy của chị ấy... vẫn còn chưa đủ đô, phải diễn tiếp:

"Vậy ạ, vậy chúng ta dìu chị ấy vào thôi."

"?" Tịnh Hằng cạn ngôn. Chị cố gắng ôm cục mỡ họ Mai này đến nghiêng ngả, sau đó không biết làm thế nào mà cô gái kia lại dán đến và dành ôm em ấy.

Đúng lúc này, chị cả của ba đứa nhóc lon ton chạy ra:

"Mami..." Mai Khánh Hi di truyền luôn cả tính chiếm hữu của hai mẹ. Bé con thấy người đang ôm mami không phải là mẹ, liền cố gắng xen vào giữa khiến Tịnh Hằng cuống quýt ôm lên, vì sợ nhóc con bị ngã.

"Cảm ơn em, em lên xe đợi đi, chị dìu em ấy..."

"Để em làm cho!" Giọng nói lạnh lùng của chính thất vang lên, khiến chị gái trợ lý âm thầm cầu nguyện của giám đốc của chị.

Hoàng Nhạc Hi nhìn đến tư thế không trong sáng kia thì đau lòng, người cô yêu thương đang thân mật dựa dẫm vào cô gái trẻ.

"Hoàng Nhạc Hi? Người vừa đạt giải thưởng "Nhà thiết kế của năm"? Và là Chuyên gia tư vấn thiết kế của SHEline? Chính bộ đồ cô đang mặc cũng là thiết kế của người này..." Linh Kiều thẳng thắn nở nụ cười thú vị làm cho Hoàng Nhạc Hi càng không vui.

Em gái cỏ non không cảm xúc ôm lại ai kia và âm thầm véo lên vòng eo đang tích mỡ của người ta.

Mai Thanh Táo vì đau liền tỉnh táo đôi chút...

"Ỏ, vợ yêu..." Chị gái cáo già lảo đảo muốn hôn thì bị né tránh và quăng cho cực bơ to đùng.

Hoàng Nhạc Hi trước giờ luôn là người dù có không được như ý vẫn không quá lộ liễu, cô nhàn nhạt nhìn cô gái trẻ và cả chị trợ lý:

"Cảm ơn cô đã hỗ trợ... chị Tịnh Hằng, chị đưa cô ấy về nhà nhé?"

"Ờ... được rồi!" Tịnh Hằng dùng một tay ôm Mai Khánh Hi trên vai, một tay cùng Hoàng Nhạc Hi đỡ Mai Thanh Táo vào nhà.

Còn lại Linh Kiều ở ngoài với vẻ mặt xem kịch hay, nhưng khi lơ đãng rơi vào ánh mắt màu hổ phách tròn xoe, trong suốt như giọt mật ong còn vương nắng, cơ mà lại không ngọt chút nào của nhóc con kia thì chột dạ.

Đứa trẻ ôm cổ trợ lý của người kia, nửa khuôn mặt ló ra, nghiêng nghiêng, đôi môi chúm chím mím lại. Đôi mày nhỏ xíu nhíu rất nhẹ, như thể chưa biết giận là gì, nhưng ánh mắt thì đã mang màu sắc... không thiện cảm.

Linh Kiều mặc dù tiếc nuối nhưng cũng phải khen Hoàng Nhạc Hi kia quá tốt số, có sự nghiệp, có người vợ cực phẩm, còn có con gái là phiên bản chiếm hữu nâng cấp nữa chứ. Nhưng sau đó thì... cô còn phải nhận thêm hai cái nhìn không thiện cảm hơn nữa, từ hai nhóc con tương tự vừa lũn tũn đi ra.

"..."

Tịnh Hằng vừa đặt bé con Khánh Hi xuống thì Nhạc Huy và Kỳ Hi lại lon ton rủ nhau hóng hớt. Chị nhìn một cái nấm ngay dưới chân và hai cái nấm ở cửa mà buồn cười.

"Được rồi, mau đi vào ngủ đi, không là các con không cao được đâu đấy!"

"Nhưng mà con phải ăn nữa ạ, bà ngoại bảo phải ăn nhiều mới cao đấy ạ?"

"Thật không?" Tịnh Hằng trêu đùa nhìn Kỳ Hi rồi thấy bà ngoại của mấy bé ra liền không hề nể tình nhóc con:

"Kỳ ăn nhiều nên cao hơn cả chị Khánh và anh Huy rồi bà ngoại nhỉ?" Sau đó cười sảng khoái rồi đưa em gái trẻ kia về nhà.

Trong phòng bếp, mấy bà cháu rôm rả ăn cháo đậu xanh trứng muối, nhưng mà trên phòng của vợ vợ Táo Hi thì không được sảng khoái như vậy.

Mai Thanh Táo bị vợ yêu dùng vũ lực lột đồ... nhưng là để thay bộ ngủ sạch sẽ, sau đó đến một cái ôm cũng không được liền cáu kỉnh:

"Em làm sao thế?" Sau lần thứ e nờ bị đẩy ra, men say đã tản đi khá nhiều.

"Em nhìn vợ của em ôm ấp người khác, trên gáy và cổ áo đầy vết son của người khác... thì chị nghĩ em có thể làm sao?" Hoàng Nhạc Hi lạnh nhạt xen lẫn dỗi hờn và tủi thân đáp. Nhưng câu tiếp theo của người ta mới thực sự khiến cô rạn nứt:

"Vậy em nghĩ... mới sáng sớm nhìn thấy vợ mình được người đàn ông ất ơ nào đó đưa về thì sẽ vui sao. À... không phải là người ất ơ nào đó, mà là người từng thích em cơ mà, hay là tối qua cùng nhau..."

"Chát!"
« Chương TrướcChương Tiếp »