Trước khi sinh con, với hồ sơ nghề nghiệp có chất lượng cực mạnh, Mai Thanh Táo đã được công nhận là thường trú nhân PR, tức là không phải công dân Canada, nhưng được quyền sinh sống, làm việc, học tập và hưởng quyền lợi lâu dài tại Canada. Và sau ba năm sống ở đây là có thể xin nhập quốc tịch.
Do đó hiện tại, vợ vợ Táo Hi đang ở trong một ngôi nhà hai tầng sang trọng ngay trung tâm thành phố Toronto, mà Mai Thanh Táo mới mua được sau khi là công dân PR.
Ngôi nhà được thiết kế gồm một phòng khách, ba phòng ngủ, phòng tắm và phòng vệ sinh, phòng làm việc, sân vườn nhỏ, nhà bếp mở hiện đại và gara riêng.
Mỗi buổi sáng mở mắt ra là nhìn thấy cây xanh, nhưng chỉ cần bước ra cửa là có thể chạm vào nhịp sống hiện đại của thành phố, công viên, siêu thị, trường học và tàu điện ngầm chỉ trong bán kính năm trăm mét.
Hơn hết là tình hình anh ninh rất tốt, hàng xóm thì dễ thương, không bao giờ phải lo trộm cướp hay ánh mắt kỳ thị, vì đây là thành phố của trị an nghiêm túc và của tình yêu tự do.
Một buổi sáng tháng ba ở Toronto.
Tuyết cuối mùa tan chậm, mặt trời hé rạng nhiều hơn nhưng gió vẫn còn lạnh, cái lạnh len vào lòng bàn tay, khiến những ai chăm trẻ con phải luống cuống mà giữ ấm cho bọn nhỏ, ngay cả khi chỉ di chuyển từ phòng ngủ ra phòng khách.
Ngôi nhà có ba đứa trẻ sáu tháng tuổi của vợ vợ Táo Hi thì không thể yên bình. Ba đứa bé như ba mặt trời nhỏ xíu, và đã bước vào giai đoạn rực rỡ đầu tiên của sự phát triển, biết lật, biết bò, biết đòi hỏi, và bắt đầu có những dấu hiệu… trêu chọc nhau.
Những trận hỗn chiến vui nhộn cấp độ “ba sao” thường xuyên diễn ra. Với nhân sự là bà ngoại, dì Sao Mai (thư ký của Mai Thanh Táo), cậu Dưa chuột (Mai Thanh Du), và ba nhóc con.
Đứa thì ra sức lật qua lật lại như bánh tráng, còn thích thú lăn vòng vòng suýt tụt xuống mép giường khiến bà ngoại thót tim. Đứa thì lũn chũn bò ngang như cua, nháy mắt đã bò ra tới cửa phòng khiến Mai Thanh Du cong mông chạy theo giữ lại. Đứa thì say mê ô ô a a, tay chân ngắn ngủn đưa lên đòi bế, rồi gọi gặp non nớt như hội.
Nhưng cao trào nhất là, một trong ba nhóc con đột nhiên cau mày, nhíu nhíu cái trán như đang… suy tư về chính trị thế giới. Rồi “phựt!”, một âm thanh nhỏ nhưng chấn động tâm can phát ra. Sau đó thì rất nhanh, hai nhóc còn lại bắt đầu phản ứng dây chuyền với biểu cảm... huýt sáo và mặt non choẹt nịnh nọt.
“Êuuu, cái này là dò bom hàng loạt... chứ không phải trông trẻ sinh ba nữa đâu!” Mai Thanh Du hét to, tay giơ cao ba cái bỉm mới rồi chạy đến nhét vào tay hai nhà sản xuất ra ba cỗ máy siêu cấp, chuyên ăn chơi, ngủ và ị kia.
Mai Thanh Táo cùng Hoàng Nhạc Hi đồng thanh cười giòn như nắng tháng Ba, rồi bắt tay giải cứu không gian với nhiệm vụ... hơi “thử thách tình yêu” một chút.
Những giai điệu giản dị cứ như vậy trôi qua. Một mùa thu... rồi mùa thu nữa lại đến.
Bầu trời Toronto vẫn khoác lên mình chiếc áo vàng óng ánh của lá phong, nắng rơi nhẹ như những sợi tơ mỏng lơ lửng qua khung cửa kính của ngôi nhà hai tầng. Lúc này, ba nhóc con nhà Mai Thanh Táo và Hoàng Nhạc Hi đã tròn ba tuổi.
Tụi nhỏ không còn là những cục bông bé xíu hay khóc oe oe đòi sữa nữa. Giờ đây, từng bước chân nhảy nhót vang lên trong nhà như một bản nhạc rộn ràng.
Đặc biệt là hôm nay, cả nhà đang chuẩn bị nốt hành lý để về Việt Nam thăm ông bà ngoại, cụ và ông bà trẻ. Nhưng mẹ của ba bé thì đã về trước một tuần, để nhận giải thưởng "Nhà thiết kế của năm" do ELLE Style Awards của Việt Nam tổ chức.
Hiện tại, vợ vợ Táo Hi đã chính thức là công dân Canada, nhưng cả hai đều giữ quốc tịch Việt Nam. Và ngay cả ba đứa trẻ cũng nhập quốc tịch Việt Nam từ khi một tuổi.
Tức là gia đình nhỏ nhà Mai Thanh Táo và Hoàng Nhạc Hi đều dùng song song hai quốc tịch và định cư ở Canada, ở trong nước thì học viện và các tài sản của Mai Thanh Táo vẫn giữ nguyên như cũ, cô đi đi về về để quản lý và làm việc ở cả hai nước.
Còn Hoàng Nhạc Hi hiện tại không làm phó phòng thiết kế của SHEline, mà chuyển sang làm Chuyên gia tư vấn thiết kế của công ty, và đã có trong tay khá nhiều giải thưởng danh giá.
Sáng sớm hôm sau, thành phố còn ngái ngủ, trời hơi se se lạnh, thì Mai Thanh Táo và ba cục cưng của cô đã chuẩn bị khởi hành.
Lần đầu tiên trong đời, ba nhóc con bay qua đại dương, vượt qua ngày và đêm, và phưu lưu qua nửa vòng trái đất, để chở theo lá phong đỏ của Toronto về hoà tan trong hương hoa sữa dịu nhẹ của Hà Nội.
Một mùa hè chưa dứt, một mùa đoàn tụ vừa bắt đầu.
Một chuyến đi kéo dài hơn hai mươi hai tiếng đồng hồ vô cùng thuận lợi, bốn mẹ con về đến trước cửa nhà ông bà ngoại là đầu giờ tối ngày hôm sau.
"A... dì Táo về rồi!" Âm thanh háo hức đầu tiên là của bạn nhỏ nhà Hoàng An, Nguyễn Minh Khôi năm nay đã lên tám tuổi, trông da dáng hơn nhiều, không còn nhỏ gầy như hồi xưa. Sau đó ngũ quan của cậu bé lại cong veo như trăng non, cười tươi hở ra mấy chiếc răng tiêu chuẩn, chạy đến đón ba phiên bản nhỏ xinh của hai dì:
"Khánh, Nhạc, Kỳ... là anh Khôi này!" Đây là lần gặp mặt chính thức đầu tiên của mấy đứa trẻ. Ba nhóc con nhà Táo Hi được Mai Thanh Táo và Hoàng An ôm vào phòng khách thì thích thú, không có dấu hiệu gì là mệt mỏi liền túm tụm vây quanh anh họ.
"Ha ha..." Cậu bé Minh Khôi bị vây bởi ba cái nấm thì không thể ngừng cười. Mấy đứa trẻ hàng xóm tò mò kéo phụ huynh ra xem:
"Ồ, cháu ngoại nhà ông Khang và bà Cẩm đây à, là con lai sao?"