Khó khăn lắm mới cắt được cái đuôi nhỏ, chị gái cáo già liền ôm em gái cỏ non về căn hộ.
“Chị vừa nói linh tinh gì với Minh Khôi đấy?”
Vừa vào đến cửa, Mai Thanh Táo đã từ phía sau ôm ôm bảo bối của cô:
“Chị không nói linh tinh, chị muốn sinh em bé của chúng ta, chúng ta đi nước ngoài đăng ký kết hôn nhé?”
“Đi Canada, sau đó làm thụ tinh ống nghiệm và sinh con ở bên đó thì tên của chúng ta đều được ghi trong giấy khai sinh của con.”
“Con có quốc tịch Canada ngay sau khi chào đời, sau đó chúng ta có thể định cư ở bên đó và giữ hai quốc tịch, lúc nào cũng có thể về Việt Nam và về bao lâu đều được.”
Hoàng Nhạc Hi có cảm giác như ngày mai chị ấy sẽ ôm cô đi Canada ngay ý, nhưng cô luyến tiếc cuộc sống ở đây... nên phân vân đưa ra ý kiến:
“Chúng ta đăng ký kết hôn ở nước ngoài, rồi làm IVF ở Việt Nam và để con lớn lên ở đây không được sao?
“Nhưng trong nước, pháp luật không cho phép làm IVF từ trứng của một người và để người kia mang thai, cũng không ghi nhận cả hai mẹ.” Chị gái hoa quả sơn đáp.
“Vậy ngoài giấy khai sinh ghi đủ tên hai mẹ ra thì, bản chất việc sinh con cũng đâu khác nhau, cũng chỉ có thể là con ruột của một người thôi mà.”
Mai Thanh Táo rời ra cái ôm, cô không đồng tình suy nghĩ này của em gái cỏ non:
“Sao lại không khác nhau, tuy không phải con ruột về mặt sinh học, nhưng đó là sự gắn kết giữa chúng ta và con.”
“Gắn kết thì quan trọng là sau khi con ra đời chúng ta cùng yêu thương, chăm sóc con. Chứ việc trứng của ai, hay ở trong bụng ai thì có sao đâu, nhiều cặp vợ chồng dị tính không phải đều là bố mẹ ruột, đều gắn kết theo kiểu chị nói, nhưng vẫn chia tay, con cái vẫn tổn thương đấy thôi?” Hoàng Nhạc Hi nhẹ nhàng phân tích, nhưng sau đó nghe người ta cáu giận thì cô mới thấy suy nghĩ của mình thiển cận mất rồi.
“Em... “ Mai Thanh Táo nhíu mày, cúi xuống nhìn xoáy vào ánh mắt trong veo không hề gợn sóng của người thấp hơn:
“Dị tính hay đồng tính sau khi kết hôn, cặp đôi nào mà không muốn có sự gắn kết của cả hai. Đồng ý là chúng ta không thể có con chung về mặt sinh học, nhưng ví dụ lấy trứng của chị làm IVF rồi để em mang thai, có ý nghĩa tinh thần khác hoàn toàn với việc chị mang thai, hoặc là lấy trứng của em làm IVF rồi em mang thai...”
“Ngoài ra còn liên quan đến vấn đề bảo hộ pháp lý, nếu trên giấy tờ, chúng ta đều được ghi là mẹ của con, tức là khi cần bảo lãnh điều gì đó, thì một trong hai đều làm được. Ở trong nước chỉ có ai sinh con mới được ghi trong giấy khai sinh, và mới có quyền bảo hộ. Người còn lại vẫn có thể, nhưng phải xin giấy uỷ quyền. Như vậy nếu có chuyện gấp thì sao?”
“Người ta không có điều kiện thì bắt buộc phải dùng giải pháp như em nói, chúng ta may mắn hơn sao lại không lựa chọn phương pháp tốt hơn?”
Chị gái hoa quả sơn như đang phiên dịch hội thảo trước cả nghìn người, rõ rãng rành mạch, không vấp, cũng không cả thay đổi tư thế, chỉ có âm điệu nhấn nhá đúng chỗ, và thể hiện sự không hài lòng xen lẫn gia trưởng mức độ nhẹ. Sau đó lại tự suy diễn, tâm trạng thay đổi như bánh tráng mà kết tội con gái nhà người ta:
“Rút cuộc là em không muốn kết hôn với chị, không muốn ràng buộc với chị đúng không?”
“?” Hoàng Nhạc Hi tủi thân mím môi nhìn lên người cao hơn, cô mới phát biểu thiếu sót một chút thì chị ấy đã nói một tràng, bây giờ còn...
“Đây là tự chị nói.”
“...” Lần này đến lượt Mai Thanh Táo cắn môi nhìn người yêu bé nhỏ của cô xoay người muốn rời đi.
"Nhạc Hi, chị... chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không?"
Cổ tay Hoàng Nhạc Hi bị người ta nắm chặt, cô không quay lại nhìn chị ấy mà chỉ nhàn nhạt đáp:
"Người nên bình tĩnh là chị, lúc nào chị cũng dễ nổi cáu với em!"
"..."
"Em biết chị nói không sai, là do em suy nghĩ chưa thấu đáo..."
Mai Thanh Táo thấy tâm trạng em gái cỏ non của cô không tốt, liền vội vàng vòng ra trước ôm và thơm khắp mặt em ấy, như sợ em ấy khóc làm cô đau lòng:
"Là do chị quá vội vàng, nhưng mà em xem, năm nay chị ba mươi tư tuổi rồi đấy, nếu chúng ta không mau sinh em bé... thì qua bốn mươi tuổi, Táo Đỏ vẫn chưa lên lớp một đâu, còn cả Táo Xanh và Táo Tàu nữa chứ?"
Hoàng Nhạc Hi: "???"