SHEline là thương hiệu thời trang nữ của Việt Nam và rất được ưa chuộng trong nhiều năm gần đây, có thể là do làn gió mới trong phong cách thiết kế, hoặc do bắt kịp xu hướng thời đại.
Toà nhà công ty nằm trên một tuyến phố sầm uất ở Hà Nội và khá rộng rãi.
Hai tầng dưới dùng để kinh doanh. Một tầng làm kho để quần áo, một tầng của phòng quảng cáo và bán hàng trực tuyến. Còn hai tầng trên là phòng của quản lý, phòng họp, phòng tiếp khách và phòng của đội ngũ thiết kế. Tổng cộng có sáu tầng.
Xưởng may thì đặt ở ngoại thành.
“Chị Nhạc Hi, khách hàng đang ở phòng tiếp khách rồi ạ.” Một cô gái trẻ tuổi làm nhân viên bán hàng vừa thấy Hoàng Nhạc Hi ở cửa phòng thiết kế liền nói.
Thông thường các khách hàng muốn đặt may theo thiết kế riêng, hoặc đặt đồng phục... sẽ do phó phòng thiết kế tư vấn và giám sát quá trình thực hiện tới khi đến tay khách hàng.
“Ừ, chị biết rồi!” Hoàng Nhạc Hi đi lên tầng và nở một nụ cười chuyên nghiệp:
“Xin chào, tôi là...” Câu giới thiệu tên tuổi và chức vụ đã từng nói đến thuộc làu, nhưng hiện tại lại bị bỏ ngỏ giữa chừng, là bởi vì vị khách mới nhưng là người từng quen.
Lê Lan cảm thấy duyên phận của bạn học nhà cô và em gái này thật thú vị, mới từ hôm qua đến hôm nay đã đυ.ng nhau hai lần. Trong khi đó, cô đã đến đây mua đồ mòn cả cửa, nhưng là cô mua quần áo có sẵn ở cửa hàng chứ không đặt thiết kế riêng, nên tất nhiên là không biết em gái cỏ non này làm ở đây.
Còn Mai Thanh Táo thì không thèm dấu diếm, cứ thế nâng lên ánh mắt thưởng thức mà nhìn người vừa tiến vào. Em ấy mặc đồ công sở thật đẹp! Cô ung dung đứng lên đưa ra bàn tay mềm mại và lịch sự giới thiệu:
“Chào phó phòng Hi, tôi là Mai Thanh Táo, người đứng đầu học viện T.A.O ngay ở dãy phố bên cạnh, rất vui được làm quen!”
“Học viện ở dãy phố bên cạnh? T.A.O?” Hoàng Nhạc Hi âm thầm nghĩ, trời ạ, T.A.O còn không phải là tên người ta à? Học viện này mở được gần một năm rồi, nghe nói từ nhà, đất đến cơ sở vật chất đều là tài sản riêng của người này. Trước đó phòng thiết kế các cô còn bàn tán rôm rả, vì quy mô và số học viên đông đảo của nó, thế mà cô không hề nghĩ tới... thật đúng là ngốc nghếch mà.
“Phó phòng Hi?” Mai Thanh Táo cười cười gọi nhỏ khiến người ta tỉnh táo:
“Xin lỗi, tôi là Hoàng Nhạc Hi, phó phòng thiết kế của SHEline, cảm ơn chị đã lựa chọn công ty chúng tôi.”
“Có lẽ phó phòng Hi cảm ơn hơi sớm rồi, tôi mới đang tham khảo... chứ chưa lựa chọn.”
Lê Lan: “?”
Hoàng Nhạc Hi mím môi. Mai Thanh Táo... chị gái đáng ghét này... Cô muốn rút bàn tay mình ra thì lại nghe người ta không đứng đắn nói:
“Nhưng nếu phó phòng làm tôi hài lòng... ý tôi là... các mẫu thiết kế mà phó phòng tư vấn khiến tôi yêu thích, thì tôi sẽ đặt hàng.” Sau đó còn cố ý xoa nhẹ ngón cái của mình lên mu bàn tay em gái cỏ non, rồi mới rời ra cái bắt tay không được trong sáng cho lắm.
Lê Lan lại tròn mắt nhìn cái tên này, đi đặt may quần áo mà sao cứ như là... đi tán gái thế?
“Tất nhiên là như vậy, mời chị ngồi.” Hoàng Nhạc Hi muốn kết thúc màn tư vấn này luôn tại đây, nhưng phó phòng Hi thì vẫn cần chốt được hợp đồng, nên cô đành đúng mực làm việc:
“Không biết chị muốn đặt trang phục dùng trong hoàn cảnh nào, đi dự tiệc, công sở hay là đồ thường ngày?”
“Tôi muốn đặt đồ công sở thiên về lịch sự, sang trọng và thể hiện đẳng cấp, bao gồm suit, và set quần tây kết hợp áo thun thấp và cao cổ phối sơ mi, thêm măng tô hoặc áo dạ cho mùa thu đông.”
“Chị thích tone màu nào ạ?”
“Phó phòng Hi thấy tôi hợp với màu nào thì chọn màu đó đi.”
Hoàng Nhạc Hi dừng lại ghi chú và nhìn người ta, nhưng rất nhanh đã quay lại với máy tỉnh bảng của mình, vì yêu cầu này hoàn toàn bình thường.
Cô nhanh nhẹn tìm kiếm và chỉnh sửa một lúc rồi đưa thiết bị thông minh này đến trước mặt người kia:
“Đây là các mẫu chị có thể tham khảo, chị ưng mẫu nào hoặc muốn điều chỉnh chi tiết gì đều được.”
Lê Lan cũng ghé đến xem, đẹp thật, các mẫu này đều chưa có ở cửa hàng.
Ngón tay trỏ trắng mịn của Mai Thanh Táo như khiêu vũ trên màn hình máy tính bảng, lướt di lướt lại rồi phóng to xem tỉ mỉ từng mẫu một, khoảng hai chục bộ đồ, thật kỳ lạ, đều đúng phong cách cô hay chọn. Có lẽ em ấy vừa quan sát bộ cô đang mặc nên phác thảo phom dáng tương tự.
“Tất cả tôi đều thích!”
“Nhưng nếu chị muốn các mẫu này là độc nhất, tức là không sản xuất ra thị trường nữa thì cần trả thêm tiền bản quyền.” Hoàng Nhạc Hi nói thêm. Có rất nhiều khách hàng giàu có, và ngay cả phu nhân của các cán bộ cao cấp trong nước cũng đặt may ở SHEline và yêu cầu không có chiếc thứ hai. Chị gái trước mặt cũng là nhân vật không tầm thường, lại còn kiêu ngạo như vậy nên cô tư vấn thêm, miễn cho tí nữa người ta lại bé lái lung tung.
Nhưng ngoài dự đoán, chị gái hoa quả sơn trả lời một cách đầy hương vị thực tế:
“Cảm ơn phó phòng Hi nhắc nhở, nhưng tôi chỉ muốn dẫn đầu xu hướng, chứ không muốn một mình một hướng.”
“...” Lê Lan thiếu chút nữa là bật cười ha hả, bạn thân này của các cô không phải suốt ngày lải nhải cái gì mà đột phá, rồi cái gì mà không theo số đông à, thế mà cậu ấy vừa nói... cười chết thôi, nhưng mà cái này cô đồng ý, tiền thì cậu ấy có nhiều thật, nhưng không nên tiêu cho mấy thứ ảo tưởng như vậy.
Sau đó chị gái hoa quả sơn lại tiếp tục đưa ra yêu cầu, nhưng lần này nghe rất chi là hợp lý:
“Tôi xin số điện thoại của em được không? Chúng ta kết bạn zalo nhé, nếu em thấy mẫu mới nào hợp với tôi thì gửi cho tôi xem thử?”
Tất nhiên là Hoàng Nhạc Hi mới không đồng ý, ai cho chị xưng “em” ngọt ngào như thế? Cô liền khéo léo từ chối:
“Chị có thể xem trên trang chủ của SHEline tất cả các mẫu mới nhất.”
“Nhưng những mẫu này cũng chưa ra mắt trên trang chủ của SHEline mà? Tôi muốn những mẫu mới nhất, trước cả khi trình làng cơ. Hoặc là... phó phòng Hi làm thiết kế trang phục riêng cho tôi cũng được?”
“...”