Chương 69

Lời đề nghị và đãi ngộ và Bảo Khiêm đưa ra rất hấp dẫn nhưng cuối cùng Mai Thanh Táo từ chối, đầu tiên là vì cô quá bận rộn, sau đó là cô không phải huấn luyện viên hay là võ sư chuyên nghiệp, nhỡ có vẫn đề phát sinh sẽ rất phiền phức. Quan trọng nhất là sợ em gái cỏ non lại giận dỗi thì gay.

Liên tiếp các ngày sau đó, người của cô vẫn theo dõi chặt chẽ hai mẹ con nhà Khổng Hữu Tình. Kết quả mới nhất cho thấy, họ đã theo người nhà vào một huyện cực kỳ xa xôi ở miền Nam để sinh sống, có vẻ lần này sẽ an phận.

Còn Khổng Hữu Trí, cho dù ông ta có thể khoẻ mạnh đến lúc ra tù, thì cũng không còn là mối đe doạ với Mai Thanh Táo, cộng thêm việc của em gái và cháu của ông ta bị cô dạy dỗ, chắc chắn ông ta không dám bước lên dấu vết xe đổ của họ.

Một buổi tối đầu hạ, không khí mát dịu hơn hẳn sau một ngày nóng nực. Lại còn là cuối tuần, nên tủ bành chè bình dân của Hoàng An hết rất nhanh.

Gồm có bánh flan, chè đậu xanh thạch lá nếp cốt dừa, nước đường phèn thạch dừa tươi và có cả nước mía.

Đây đều là mấy món trước khi chia tay với bố của con trai, Hoàng An không hề nghĩ tới sẽ bán vì lúc đó chị đang làm việc văn phòng.

Sau này người đó có người khác, dù nhà nội nhất quyết muốn giữ Minh Khôi lại, nhưng thằng bé làm đủ mọi cách để gây rối, đến mức họ không chịu nổi đành để nhóc con đi theo chị.

Cứ như vậy, hai mẹ con ở nhà ông bà ngoại, mở sạp rau củ và bánh trái nho nhỏ này, sống rất thoải mái. Đặc biệt là từ khi Thanh Táo quen với Nhạc Hi, nhóc con có cơ hội là sẽ bám lấy dì Táo, cơm cháo đều ăn thêm một phần, cả người gầy nhỏ đã cao lên và có da có thịt trông thấy.

Tối nay cũng không ngoại lệ, vừa thấy Mai Thanh Táo đến, bé con hơn bốn tuổi rưỡi lại háo hức chạy ra:

“Con chào dì Táo, hôm nay con được hẳn hai phiếu bé ngoan đấy ạ.”

“Minh Khôi nhà chúng ta giỏi quá, mai dì cho con đi săn mây ở đồi chè xanh mát, con có thích đi không?”

“Con có ạ!”

“Vậy con vào xin ông bà đi!”

“Dạ!” Nhóc con lon ton chạy vào bếp, ông và bà ngoại đang giúp mẹ của thằng bé làm dưa cà.

Vi Cẩm nhìn thấy bộ dạng lấy lòng này của cháu ngoại, thì biết ngay là nhóc con muốn xin đi chơi cùng người kia của con gái nhỏ rồi.

Cuối tuần nào mà Thanh Táo không đưa Nhạc Hi cùng Minh Khôi đi chơi đâu.

“Con lại muốn đi chơi cùng hai dì đấy à?”

Nhóc con ngại ngùng ôm chân bà ngoại và kể lể:

“Dì Táo bảo đi săn mây... với chè xanh ạ.”

“...” Hai ông bà nhìn nhau bật cười. Họ đều phải công nhận, sự có mặt của đứa trẻ kia, khiến cho hai đứa trẻ của nhà họ vui vẻ rất nhiều.

Một lúc sau, Mai Thanh Táo ôm bé con trong lòng và dạy học tiếng Anh qua hình ảnh, còn cả nhà thì cùng ngồi ở phòng khách, nhặt đỗ xanh và trông hàng để Hoàng An vào bếp làm bánh flan.

Nhóc con Minh Khôi dở đến tranh vẽ có em bé nhỏ xíu liền chỉ:

“Dì Táo ơi, em bé này!”

“Ồ, em bé đáng yêu quá, con có thích có em bé không... có em chỉ nhỏ như này, cao như này, rồi ô ô a a như em bé nhà bà bán bánh trưng bên cạnh ý?”

“Con thích ạ, con sẽ trông em, dạy em vẽ hình ạ.”

Mai Thanh Táo nhìn đứa trẻ non nớt đang ngồi trên chân cô, rồi lại liếc ai kia và nảy ra ý tưởng táo bạo:

“Hay là con xin dì Hi đi, bảo dì Hi sinh em bé cho chúng ta...”

Cả nhà: “...”