Chương 68

“Về rồi!” Người nói là Vi Cẩm, ánh đèn xe vừa đánh lái lên vỉa hè trước sân lướt qua đáy mắt của bà.

Hoàng Nhạc Hi chạy bước nhỏ ra mở cửa kính.

Hơn một giờ sáng, thủ đô đang nín thở. Từng đợt mưa phùn lặng lẽ rơi như một lớp sương mỏng phủ đều khắp phố phường. Đèn đường hắt qua màn mưa nhạt nhoà, tạo nên khung cảnh vừa mơ hồ vừa nặng trĩu.

Hai chiếc xe con lần lượt đỗ lại, người của ông cụ thì ở ngoại thành. Còn vị thám tử tư cũng đã bắt xe về văn phòng. Không có chiếc xe quen thuộc của Mai Thanh Táo, nhưng Hoàng Nhạc Hi biết, đó là chị ấy.

Hai xe mở cửa ra, bốn người cùng bước xuống nhưng em gái cỏ non chỉ đủ chỗ để ngắm nhìn một người.

“Thanh Táo!” Hoàng Nhạc Hi chạy ra sà vào l*иg ngực của Mai Thanh Táo, và dụi đi dụi lại tìm hơi ấm quen thuộc.

Chị gái cáo già cưng chiều ôm người cô yêu vỗ về, rồi nhẹ nhàng nở một nụ cười nhìn vào ba người trong nhà, tựa như gửi tin báo bình an, tất cả mọi chuyện đã qua, lại tựa như lời cảm ơn chân thành, vì họ đã đón nhận phần tình cảm này của cả hai.

“Được rồi, mau vào nhà đi, gọi cả anh bạn kia nữa, bác xào mì cho mấy đứa ăn.” Vi Cẩm lung tung vén nước mắt nói. Anh bạn kia nữa chính là chủ sạp ổi thời vụ, Đàm Tùng Bách.

Lần đầu tiên, nhà của ông bà ăn đêm, còn là có nhiều thanh niên to cao như vậy. Nhưng trải qua một màn lộn xộn vừa rồi, khoảnh khắc sum vầy giản dị, bình yên càng trở nên quý giá.

Sau đó, Đàm Tùng Bách cũng không cần bán ổi nữa mà về cùng La Mạnh Đỗ.

Mai Thanh Táo thì được Bảo Khiêm và Phan Lâm Vũ hộ tống về căn hộ, mặc dù cô rất muốn ở lại với em gái cỏ non, nhưng vừa đi đường xa, còn đầy mùi ẩu đả nên vẫn nên về thôi.

“Thanh Táo, sinh nhật lần này của cậu đúng là đáng nhớ.” Phan Lâm Vũ ở ghế trên ngó xuống nói khiến Mai Thanh Táo chú ý:

“Đúng, nhưng cũng nhờ vậy mình mới biết có thật nhiều người sẵn sàng đồng hành cùng mình, trong đó có hai anh chàng đẹp trai trước mặt mình... Em cảm ơn anh Bảo Khiêm, cảm ơn cậu, Vũ chai en nhé!”

“Cách cậu cảm ơn mình là vậy đấy hả, đừng có gọi mình bằng cái tên đầy mỡ ý nữa.” Phan Lâm Vũ dí dỏm nói làm chồng của Phí Kiều Anh vui vẻ cười theo, anh thực sự thấy nhóm này của vợ anh có tình bạn thật đáng trân trọng.

Mai Thanh Táo cũng sảng khoái tận hưởng không khí rôm rả này và âm thầm tính toán, phải nhanh nhanh rước cọng cỏ non về rinh mới được, chứ làm vài màn giận hờn, ghen tuông rồi tống tiền như này mệt quá!

Sau đó xe gần đến cổng chung cư, thì Phan Lâm Vũ còn thả một câu, sau đó câu trả lời khiến ba người cùng lại rơi vào trầm tư:

“Thanh Táo, động lực nào khiến cậu giỏi võ như vậy?”

Động lực nào sao? Mai Thanh Táo nhớ lại thời thơ ấu, ngày cô quyết định trở nên mạnh mẽ theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, cũng là ngày cô ra nhập lò võ đầu tiên ở huyện, năm mười tuổi, mỗi tuần, cậu của cô đều đưa cô đi và đợi ở đó luôn mới yên tâm.

“Lúc đó mình muốn bảo vệ mẹ của mình trước người đàn ông đê tiện kia, sau này mình yêu thích và luyện tập càng hang say, để đánh mấy đứa dám trêu chọc mình là ông ta bỏ mẹ con mình vì nhà mình nghèo. Đến tận bây giờ mình cũng đều luyện tập để tăng cường sức khoẻ, thật không ngờ dạo gần đây phải dùng đến nó để khép lại quá khứ.”

Bảo Khiêm cảm thấy anh nên học tập em gái này nhiều hơn, rất có năng lực, nói được, làm được, đấm nhau cũng được luôn. Anh cố tình góp phần xua tan suy nghĩ không vui cho em ấy:

“Anh cũng muốn áp dụng võ thuật, nhưng là để mở ra tương lai, lúc nào rảnh em thiết kế cho bọn anh lịch học đi?”

“Mở ra tương lai gì ạ, anh mà bạo hành Phí Kiều Anh là không xong với bọn em đâu đấy!” Mai Thanh Táo cũng trêu đùa nói.

“Anh đâu dám, anh muốn mời em dạy một khoá võ tự vệ cho nhân viên nữ trong công ty.”

“...”