Hai người con của ông cụ lúc này cũng phải nhìn cô gái có tên gọi hay ho kia thêm một lần.
Đây là người trẻ xa lạ đầu tiên hiên ngang bước vào biệt thự của họ, và không hề lép vế trước ông cụ nhà họ. Rất có bản lĩnh.
Còn ở phía sau, Phan Lâm Vũ và Bảo Khiêm đồng loạt đưa sang ánh mắt tán thưởng. Đặc biệt là Bảo Khiêm, anh phải thừa nhận, năng lực của người bạn thân này nhà vợ anh vượt xa so với nhìn nhận của anh ban đầu:
“Em ấy không chỉ thông minh, mà còn biết đánh đúng nhịp vào người duy nhất cần nghe.” Nhưng mà chuyện khiến anh bất ngờ hơn còn ở phía sau.
Rất nhanh, thời gian hai tách trà qua đi, ông cụ thong dong chống theo gậy ba tong với từng bước đi đầy quền lực trở lại.
Nhưng Mai Thanh Táo lại hành động trước, cô biết người trước mặt và hai người con của ông cụ càng không phải dạng người bình thường có thể chung mâm. Hơn nữa ông cụ còn là bạn cũ của bố vợ tương lai, cơ hội củng cố tiềm lực hiếm có như vậy chắc hẳn không thể bỏ qua.
Cô gọn gàng đặt lên bàn một chiếc USB mạ đen, khắc chìm biểu tượng tam giác ngược, biểu tượng của quỹ đầu tư mà người trong giới tài chính ngầm từng nghe, nhưng hiếm ai giám gọi tên.
“Trong này là mã truy cập và quyền chuyển nhượng cổ phần một mỏ khoáng sản ở Lào. Là món quà nhỏ thay cho lời cảm ơn của cháu gửi tới ông ạ.”
Một chén trà mới được rót ra, ông cụ nhìn món đồ người trước mặt vừa đưa tới rồi đầy ý tứ nhìn con trai cả.
Một trong hai người đàn ông lúc nãy đi tới, cầm USB đi vào trong. Năm phút sau quay lại và nói nhỏ gì đó với ông cụ, khiến ánh mắt nhuốm màu thời gian nhưng sắc bén như lưỡi giao gọt giấy, đầy thưởng thức nhìn sang vị khách của ông tối nay:
“Đây là thứ cháu cần, từ giờ, cháu chính là bạn của gia đình chúng ta.”
“Cháu cảm ơn ông, vậy cháu không làm phiền ông nghỉ ngơi nữa ạ.” Mai Thanh Táo gấp lại tờ giấy ghi địa chỉ người cô cần tìm mà ông cụ vừa đẩy đến, rồi tiến lui đúng mực, đứng lên cùng hai người bạn của cô rời đi.
Hai người con trai của ông cụ tiễn khách xong nhanh nhẹn vào nhà.
“Bố, cô gái này vậy mà nắm trong tay cổ phần có thể truyền đời, còn âm thầm sinh lời không nhỏ.” Con cả của ông cụ nói xong đến lượt con thứ:
“Miếng mồi ngon không ai chia sẻ cho người khác, nhưng cô ấy lại tặng cho chúng ta, xem ra rất có thành ý.”
Ông cụ nhìn theo bóng dáng Mai Thanh Táo đến khi cô ngồi hẳn vào trong xe, chùm râu dài như cước vô thức lay động như tán thưởng. Ông nghiêm túc nhìn hai con trai:
“Đứa trẻ này không tầm thường, nó đến đây không chỉ là mượn sức mạnh của bóng tối, mà bản thân nó đã là một phần đáng sợ của bóng tối. Sau này chuyện của nó cũng là chuyện của các con.”
“Vâng, thưa bố.” Hai người đàn ông đồng thanh, sau đó lại nghe thấy ông cụ dặn dò:
“Nói với mấy anh em bên đó, hỗ trợ con bé một tay.” Ông cụ nói xong thì chầm chậm ra sân, gọi một cuộc điện thoại cho bạn cũ:
“Lão Khang, con rể nhà ông khá lắm!”
“?” Hai con trai của ông nhíu mày nhìn nhau, trời ạ, hoá ra cô gái vừa nãy... chú Khang vậy mà chấp nhận cho Nhạc Hi quen con gái? Nhưng mà cô ấy khiến họ một phen rửa mắt như vậy thì có gì mà không thể?
Ông cụ chỉ ngắn gọn nói thêm vái câu rồi cúp máy.
Ba người, hai thế hệ của lò võ danh tiếng và là người quyền lực trong thế giới ngầm, cùng thẳng tắp ngắm cảnh đẹp về khuya.
Đêm nay trời trong trăng sáng, nhưng có lẽ ở một góc nào đó sẽ không được yên bình như vậy.
Lúc này trên một cung đường khác.
Bảo Khiêm lái xe trở lại gần nội thành thì có một chiếc xe khác đợi sẵn ở ngã ba, người ngồi sau liền lên tiếng:
“Anh Khiêm, Lâm Vũ, hai người về trước đi, kia là bảo vệ ở học viện của em.”
“Bọn anh đi cùng em!” Bảo Khiêm nói xong thì Phan Lâm Vũ cũng gật đầu chắc nịch, nếu họ đi về sẽ không yên tâm.
Mai Thanh Táo không muốn hai người này liên luỵ, nhưng thời cơ tốt để hành động đã đến, nên cô đành sắp xếp:
“Vậy anh và Lâm Vũ chỉ đứng bên ngoài thôi, xe cũng quay đầu sẵn.” Sau đó chuyển sang xe của La Mạnh Đỗ đang chờ bên lề đường. Trong xe còn có một vị thám tử tư mà cô mới hợp tác.
Hai xe đúng khoảng cách di chuyển về địa chỉ mà ông cụ đưa cho, rất nhanh đã tìm đến nhà mà người dấu mặt kia thuê, cũng là ở ngoại thành nhưng ngược hướng so với nơi họ vừa đến.
Trong một ngôi nhà ống cũ kĩ có cửa sát đường, xung quanh có lác đác vài nhà dân, một thanh niên trẻ và người phụ nữ trung niên, cùng hai lon bia và mấy cọng râu mực đang thoả sức bàn tán:
“Con nói xem, chiều mai nhà con nhỏ kia có gom đủ tiền không?”
“Không đủ thì họ sẽ lấy từ chỗ của chị ta, số tiền này với chị ta có là gì đâu mẹ, chắc chắn chúng ta sẽ có tiền, khi đó xem thằng ranh kia còn dám khinh thường hai mẹ con mình không?”
“Đúng vậy, con nhỏ Tường Vy... à không, Thanh Táo kia dám không đưa tiền sao, chúng ta có video nó đánh con và thằng Huy, video này tung ra, nó còn giữ được hình tượng...”
“Cốc cốc!” Âm thanh gõ cửa giữa nửa đêm cực kỳ quỷ dị vang lên, khiến cuộc nói chuyện bên trong rơi vào hố sâu.
Thanh niên trẻ cảnh giác lên tiếng:
“Ai?”
Ngoài cửa cũng cộc lốc đáp trả, nhưng lại khiến cả hai người bên trong bị đông đá:
“Người quen.”
Giọng nói này? Hai mẹ con kia lộp bộp nhìn nhau.
“Là con nhỏ đó?”