Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Theo Đuổi Tình Địch

Chương 65

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mai Thanh Táo rất nhanh đã sắp xếp xong. Cô gọi báo cho em gái cỏ non và gia đình em ấy yên tâm, vì anh trai bảo vệ ở học viện lập tức đã được tăng cường đến đó.

Đàm Tùng Bách cải trang thành ông chú bán ổi trên vỉa hè, đối diện nhà Hoàng Nhạc Hi. Còn có camera siêu nhỏ gắn trên kính râm cài ở khuya áo, thi thoảng lại phì phéo điếu thuốc trông như tay chơi thành thị mới sa cơ.

Càng bất ngờ hơn là, Hoàng Trầm Khang chủ động muốn nói chuyện với người bạn kia của con gái nhỏ nhà ông:

"Cháu chào bác trai ạ." Mai Thanh Táo lễ phép chào hỏi qua điện thoại.

"Ừ, bác có một người bạn rất có vị thế trong thế giới ngầm, nếu cháu cần trợ giúp thì đến đó đi, bác nói với ông ấy một tiếng."

"?" Hoàng Nhạc Hi sững sờ, bố của cô có bạn là xã hội đen?

Bên này Mai Thanh Táo cũng y chang, thật không ngờ bác ấy sau khi biết rõ cô và em gái nhỏ thực sự quen nhau, vậy mà không tức giận cũng không trách móc, hay là bắt hai người tách ra. Đã thế còn giúp cô một tay giải quyết việc này.

Hơn tám giờ tối cùng ngày, Phan Lâm Vũ và chồng của Phí Kiều Anh, Bảo Khiêm cùng hộ tống Mai Thanh Táo đi gặp người bạn bí mật mà bố của Hoàng Nhạc Hi vừa nhắc tới.

Trước đó với sự trợ giúp của Lê Lan, quản lý Galaxy Bar cho hay, hai thanh niên bị đánh kia là nhân viên cũ ở quán của họ, hai người này thường xuyên gây rối khách hàng nên đã bị cho nghỉ việc hai tháng trước. Nhưng khi rời đi, một trong hai tên đã đánh cắp băng ghi hình ở một camera duy nhất, chiếu thẳng vào hành lang đến phòng vệ sinh, nơi diễn ra màn hôn môi nóng bỏng và phần diễn võ nghệ đẹp mắt của chị gái hoa quả sơn.

Kết hợp với tin tức từ người của Mai Thanh Táo chuyên đi nghe ngóng động tĩnh của hai anh em Khổng Hữu Trí, thì phát hiện gần đây em gái của ông ta, Khổng Hữu Tình và con trai bà ta đang tranh chấp tài sản với con của vợ cả nhà chồng bà ấy. Hơn nữa hai người này đều cờ bạc và đang bị xã hội đen đòi rất nhiều tiền.

Còn văn phòng thám tử tư mà Phan Bảo Ngọc giới thiệu, Mai Thanh Táo cũng nhờ một người đi điều tra xem người chụp trộm cô và Nhạc Hi ở chung cư là ai. Đây là chung cư sang trọng và bảo mật bậc nhất, nếu người này không phải dân cư bên trong, thì chắc chắn có người giúp đỡ thì mới vào được, nhất định không được bỏ qua.

"Hình như là chỗ này!" Phan Lâm Vũ xem lại tờ giấy chỉ đường mà bạn của anh đưa lúc nãy.

Bảo Khiêm hơn nhóm bạn của vợ anh sáu tuổi, cẩn thận quan sát xung quanh.

Một biệt thự hoành tráng hiện lên như một pháo đài đầy uy quyền và bí ẩn giữa vùng ngoại ô yên tĩnh. Từ nhà hàng mà họ vừa ăn uống, chạy xe tới đây hết hơn bốn mươi phút.

Trong ánh đèn mờ và tiếng gió lao xao trên tán cây, căn biệt thự giống như một con thú đang thở đều, im lặng, quyền uy, và đầy nguy hiểm.

Tựa như biết trước họ sẽ đến, ánh đèn xe vừa chiếu tới thì cổng sắt rắn chắc, nổi bật giữa bức tường đá cao phủ rêu xanh đúng lúc mở ra.

Xe đi dọc theo con đường lát đá đen dẫn vào sân chính, nơi có một vườn bonsai được cắt tỉa tỉ mỉ, l*иg đèn treo lơ lửng tỏa ánh sáng mờ vàng, hòa quyện với tiếng nước chảy từ một hòn non bộ tinh xảo đặt giữa sân.

Bảo Khiên chầm chậm dừng xe, ba anh em lần lượt bước xuống và cùng nhau mở mang tầm mắt vì sự đồ sộ của khuân viên và kiến trúc biệt thự.

"Em là Thanh Táo?" Một trong hai người đàn ông lực lưỡng lên tiếng, giọng nói trầm vang uy lực trong bộ đồ võ đen tuyền, với dây đai màu nâu sẫm, cuốn ba vòng, thắt chặt, đầu dây buông xuống đúng quy cách truyền thống.

Mai Thanh Táo nhẹ nghiêng đầu, bàn tay như ngọc đưa ra đúng lúc:

“Chào anh, em là Mai Thanh Táo, rất vui được làm quen với mọi người."

"Chào!" Người đàn ông bên cạnh cũng phóng khoáng bắt tay ba vị khách mới tới. Sau đó anh ấy mang theo tông giọng sắc hơn người kia một chút nói:

"Mời em và mọi người vào nhà, ông cụ nhà chúng tôi đang đợi đấy."

"Cảm ơn!" Mai Thanh Táo lịch sự đáp. Sau đó nâng lên ngũ quan sắc nét như được tạc ra từ đá cẩm thạch lạnh, và không một chút lép vế nhìn thẳng đến chủ nhân của biệt thự rồi hơi mỉm cười, một nụ cười kín kẽ, đủ phép tắc, nhưng cũng như ngầm đặt lên bàn một quân bài của riêng mình.

Một cụ ông gần tám mươi tuổi, tóc bạc trắng, dáng cao gầy nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao, đang ngồi trầm mặc bên bàn trà gỗ cẩm.

Hơi nước trà mỏng nhẹ bay lên từ chén sứ cổ, ông cụ ngồi bất động như một pho tượng đã quá quen với thời gian, nhưng chính cái tĩnh ấy lại khiến người đối diện không dám bất cẩn. Gương mặt ông hằn sâu nếp nhăn như những vết khắc của năm tháng và quyền lực, mỗi nét đều có chiều sâu của trải nghiệm và sự tính toán.

Dưới lớp vỏ một gia tộc võ nghệ truyền thống, ông lão vẫn là người đứng đầu một mạng lưới ngầm trải rộng, từ khai thác khoáng sản lậu, bảo kê, đến thông tin mật về giới kinh doanh, chính trường. Không có gì xảy ra trên đất Bắc mà ông không biết.

Ông cụ nâng ánh mắt trầm tĩnh như một thiên thạch nghìn năm, rơi xuống mà không báo trước và đánh giá cô gái mới tới:

"Khí chất sang trọng hòa cùng sự linh hoạt, thông minh và vẻ đẹp vương giả cổ xưa không hề bị lu mờ, dù đứng giữa biệt thự quyền lực nhất miền Bắc của ông. Khá lắm!"

Mai Thanh Táo bước chậm về phía ông cụ, từng bước như được cân đong, không dư cũng không thiếu. Khi đến khoảng cách vừa đủ, cô dừng lại và khẽ nghiêng đầu, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, trong và đều như dòng nước chảy qua đá lạnh:

"Cháu chào bác, nghe danh bác đã lâu,nhưng hôm nay mới vinh hạnh được diện kiến ạ." Cô không cúi thấp quá, không quá lễ phép mà đúng mức, đủ để người già cảm thấy được tôn trọng, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế của người đến vì chuyện lớn, không phải kẻ cầu cạnh khúm núm.

Tiếp đến cô nhận hộp trà từ tay Phan Lâm Vũ, sau đó nhẹ nhàng đặt xuống bàn, bên cạnh chén trà đang bốc khói, vị trí không quá gần cũng không quá xa, mà vừa đủ để ông cụ thấy nhưng không bị áp đặt phải nhận.

“Cháu biết bác có thú vui thưởng trà. Thứ này là của một người cũ để lại, cháu chỉ giữ chứ chưa dám dùng. Hôm nay cháu mạo muội mang đến, coi như chút thành ý nho nhỏ gửi tặng bác ạ."

Không nói rõ là trà gì và không khoe quý giá thế nào. Nhưng ngay từ chất gỗ, cách chạm khắc đến ánh mắt của cô khi đưa ra, người từng trải như ông cụ thừa hiểu đây không phải thứ mua ở phố cổ. Bên trong hẳn là một loại trà cổ, thứ chỉ truyền tay trong giới có giao tình sâu, và trà để đàm đạo chuyện lớn, không phải để đãi khách thường.

Sau đó không vòng co rườm rà, Mai Thanh Táo đi thẳng vào vấn đề:

“Cháu đến đây nhờ bác giúp một việc, cháu đang cần tìm gấp một người... trước khi hoàng hôn ngày mai buông xuống. Chỉ cần bác gật đầu, mọi thứ phía sau cháu sẽ tự thu xếp.”

Cô không đòi hỏi. Không van xin, mà là thẳng thẳn thể hiện lý do cô đến đây, còn quyền chọn lựa là ở ông cụ. Nhưng đồng thời, câu nói này cũng khiến ông cụ hiểu rằng cô có thực lực, không phải kẻ chỉ biết dựa dẫm.

Một tấm ảnh được Mai Thanh Táo đặt nhẹ lên bàn trà trước mặt ông, khoảng cách bằng đúng một ngón tay. Đây là ảnh do ba người vừa qua Galaxy Bar lấy từ quản lý, là một trong hai thanh niên say rượu lần trước, và có dáng dấp rất giống miêu tả của Hoàng An.

Khóe môi ông cụ hơi cong lên, rất nhẹ, gần như không thể gọi là cười:

“Cháu nghĩ… trong từng này thời gian mà tìm được người như vậy à?” Ông cụ trầm ấm hỏi, có phần khàn nhưng không phải giễu cợt. Mà giống như một người thợ săn già, bất ngờ gặp được dấu chân thú hiếm trong rừng cũ.

“Cháu biết là khó. Nhưng nếu dễ, cháu đã không đến gõ cửa làm phiền bác đâu ạ." Câu trả lời không hề biện minh này của Mai Thanh Táo khiến ông cụ hứng thú.

Ông cụ nhìn cô thêm một nhịp, như đang soi xem câu đó là niềm tin thật, hay chỉ là cách ăn nói của người khôn ngoan. Nhưng ông không hỏi tiếp mà chỉ đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn ba cái, chậm, chính xác, như gõ vào nhịp ký ức.

“Được. Trước khi nước trong chén này nguội lần thứ hai, cháu sẽ có câu trả lời.”
« Chương TrướcChương Tiếp »