Chương 50

Đoàn Đình Sâm lái xe đưa hai vị gia trưởng về đến nhà liền bị giữ lại, vì Vi Cẩm nhất định muốn gửi lại tiền bữa ăn vừa rồi cho anh.

"Cháu không cầm đâu, bác gái mau cất đi ạ. Hôm nay cháu mời cả nhà cơ mà."

"Không được, là bác mời cháu chứ, cầm lấy!"

Hoàng Trầm Khang ngồi bên cạnh thở dài, đúng là người tính không bằng trời tính mà. Ông nhìn hai người kia đẩy qua đẩy lại mãi thật không ổn, nhỡ mấy đứa trẻ về thì sao, ông liền lên tiếng:

"Không thì hai bác cháu chia đôi đi, bà đưa cho Đình Sâm ba mươi lăm triệu. Đình Sâm, thật xin lỗi cháu chuyện trưa nay nhé, hay là trưa ngày mai cháu có rảnh không, đến đây ăn cơm cùng gia đình bác?"

"Vâng, thưa bác." Đoàn Đình Sâm lập tức nhận lời.

Tuy một chuyến đi chúc Tết lần này không thu hoạch được gì ngoài lỗ vốn, nhưng cũng là một bài học nho nhỏ mà đắt giá. Hơn nữa, ngày mai còn được ăn cơm nhà do em gái nhỏ xinh nấu, như vậy xem ra cũng có chút thành tựu.

Hoàng Trầm Khang "ừ" một tiếng mang theo hương trà nhàn nhạt, rồi nhìn ra trước cửa:

"Mấy đứa về rồi kìa!"

Vi Cẩm nghe thấy lời này liền nhét tiền vào túi áo vest của người trước mặt, sau đó để thằng bé không kịp trả lại, bà vội đi ra ngoài trước.

Qua cửa kính trong suốt không tì vết của xế xịn, Mai Thanh Táo vừa nhìn qua liền biết, mẹ vợ tương lai của cô và anh chàng lịch lãm kia vừa chia sẻ hoá đơn.

Hoàng Nhạc Hi cũng âm thầm nhìn chị gái họ Mai, cô cảm thấy từ lúc bắt đầu đi ăn, biểu hiện của chị ấy có gì đó không đúng, nhưng cô không biết là không đúng chỗ nào. Còn có cả mẹ của cô và anh chàng kia, không biết hai người lén lút làm gì?

"Em vào nhà đi."

"Chị An năm mới buôn may bán đắt nhé ạ. Dì chào Minh Khôi nhé, dì cũng có lì xì cho con đấy, cả ông bà và mẹ cùng dì Hi đều có, ở trong giỏ quà dì mang đến ý, con vào lấy nha." Nhìn tâm trạng của hai vị gia trưởng thì chắc cũng không muốn nhìn thấy cô, nên cô cũng không làm khó họ và cả em gái cỏ non. Cô vẫn nên về thôi.

Rất nhanh sau đó, Mai Thanh Táo đã lưu loát lái xe rời đi. Chỉ hai phút sau, xe của Đoàn Đình Sâm cũng nối gót, trả lại không gian thoáng đãng trước cửa nhà của Hoàng Nhạc Hi.

"Mẹ, mẹ với anh ấy có chuyện gì giấu bọn con ạ? Mà mẹ có biết lúc nãy chúng ta ăn ở nhà hàng hết bao nhiêu không ạ, con gửi lại cho anh ấy."

Hoàng Trầm Khang và Vi Cẩm nghe con gái út nhà họ hỏi thì chột dạ. Nhưng quả thật là, hôm nay để Đình Sâm chi ra mấy chục triệu thì không hợp lý chút nào.

"Mẹ, em của con nói đúng đấy, cậu ấy là khách mà!" Hoàng An lên tiếng. Tự nhiên mẹ của chị mời người ta đi ăn, xong lại để người ta trả tiền, như thế khác nào nhà cô lừa người ta đâu.

Vi Cẩm không biết có nên nói hay không, nhưng hoá đơn có thể thự tính toán xấp xỉ ra được, dựa vào thực đơn của họ đăng trên trang chủ của nhà hàng, nghĩa là nếu Nhạc Hi muốn biết thì cũng không thể dấu.

Bà đành nói ra tổng giá với bảy số không.

"?" Hoàng An đứng hình, một bữa ăn này có giá trị bằng mấy tháng chị bán rau củ, chưa trừ gốc đi đâu đấy!

"Thực ra, vị quản lý cũng giới thiệu và tầm giá tính trên một người rồi, không hiểu sao lúc đó nghe hay quá. Lần sau vẫn nên tự chọn thì hơn, không cần tư vấn tư viếc gì cả." Mẹ của Hoàng Nhạc Hi tiếc nuối nói khiến cô nhớ đến vị quản lý này, lúc các cô vừa đến, ông ấy... hình như rất quen thuộc với Mai Thanh Táo, nhưng lúc đến gần thì chỉ đơn giản chào hỏi. Còn chuyện đi nhà hàng đắt đỏ hơn là chuyện bình thường, chỉ là để người ta một lần liền trả số tiền lớn như vậy... cô phân vân, không biết chuyện này có liên quan gì đến chị gái cáo già không nữa?

"Mẹ của con muốn gửi lại nhưng thằng bé nhất định không chịu, về sau mỗi người một nửa, trưa mai hai đứa nấu gì đó ngon ngon mời người ta đến ăn cơm đi." Hoàng Trầm Khang dặn dò xong lại nhìn đến hai giỏ quà thì phiền lòng:

"Hai đứa cũng xếp gọn mấy giỏ quả này đi." Lời vừa dứt thì bạn nhỏ Minh Khôi vui vẻ bước đến:

"Ông ngoại để con mở cho ạ, dì Thanh Táo nói là có để lì xì cho con trong này đấy ạ, có cả của ông bà, mẹ và dì Hi nữa ạ."

"?" Cả nhà cũng nhìn bé con nhà họ mở hai giỏ hàng, giỏ đầu tiên là của Đào Đình Sâm nên không có rồi, đến giỏ thứ hai, nhóc con liền phấn khích:

"A... đây rồi ạ! Mẹ... cái nào là dì Táo lì xì cho con ạ?" Thằng bé rất ngon, không tự tiện mở lì xì hoặc là đòi cầm tất mà đưa cho mẹ.

Hoàng An nhìn năm bao lì xì đỏ thắm in hoa đào rực rỡ:

"Để mẹ xem đã nhé."

"Dạ!" Bé con mặt mày cong veo chăm chú nhìn tay mẹ, ông bà và dì của nhóc con cũng y chang.

"..." Từng bao lần lượt được mở ra, cả nhà âm thầm nhìn nhau. Mỗi bao lì xì đều là năm triệu.