Chương 49

Vi Cẩm không ngờ nước đi này của bà tính sai rồi, người bạn đó của con gái nhỏ không những không từ chối, mà còn tham gia nhiệt tình.

Mai Thanh Táo lái xe trở hai chị em Hoàng Nhạc Hi và câụ bé Minh Khôi. Còn hai vị phụ huynh thì đi cùng Đoàn Đình Sâm.

Và nhà hàng được chọn... lại chính là tác phẩm do cô gợi mở cho chính anh chàng có vẻ ngoài bảnh bao kia quyết định, còn ai chi tiền thì cô không biết, nhưng chắc chắn là không phải cô rồi, vì cô là khách vớt mà.

Nhà hàng La Badiane, một nhà hàng Pháp danh tiếng tại thủ đô, nằm nép mình dưới những vòm cây sấu cổ kính.

Lưng chừng sáng mồng ba Tết, trời xanh trong, nắng dát như mật khiến chiếc Aston Martin DBX707 màu trắng ánh đá như ngọc của giám đốc T.A.O càng thêm lung linh.

Xe đỗ trước cửa nhà hàng, một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc vest đen lịch thiệp nhận ra người vừa bước xuống liền lịch sự ra tiếp đón, nhưng là đi đến gần Mai Thanh Táo, ông chỉ đúng mực gật đầu chào một cái nhưng ánh mắt như ám chỉ, kịch hay sắp bắt đầu.

"Xin chào quý khách, quý khách muốn dùng bữa ở không gian mở, hay là phòng riêng ạ?" Người quản lý dịch vụ bàn cao cấp chuyên nghiệp nói.

Vi Cẩm thân thiết hỏi khách quý của bà:

"Sâm à, cháu thích ngồi ở đâu?"

"Chúng ta chọn bàn ở bàn tầng ba đi ạ, vừa ăn vừa ngắm cảnh luôn được không bác?"

Tất nhiên là bà sao nỡ nói không.

Sau đó, vị quản lý kia bắt đầu giới thiệu thực đơn, đặc biệt là cố tình khéo léo hướng đến Thực đơn đắt đỏ và sang trọng nhất mang tên “Giao thoa Đông Tây”.

Và thật không ngờ, tài tư vấn được mệnh danh là "móc tiền khách hàng bằng lời nói" của vị quản lý này, đã thành công chốt được thực đơn có bảy số không cho nhà hàng, Đoàn Đình Sâm và mẹ của Hoàng Nhạc Hi, Vi Cẩm là người quyết định gọi món.

Mai Thanh Táo âm thầm gửi đến vị quản lý kia ánh mắt tán thưởng và ung dung thưởng thức món ngon.

Tất nhiên là có một phần đặc biệt dành riêng cho em gái cỏ non của cô, cháo tứ quý với công thức đặc biệt và nguyên liệu thuần chay đắt đỏ không kém.

Của mọi người thì:

Đầu tiên là Trứng cá muối Beluga trên bánh Tartlet truffle trắng, kèm kem chanh Kaffir, là hương vị quý hiếm, mở đầu cho một trải nghiệm xa hoa.

Món khai vị lạnh là Tôm hùm Canada cuộn bơ Foie Gras, đặt trên thạch rượu Sauternes, điểm hoa ăn được.

Rồi đến Súp nấm Morel hầm tám tiếng với sâm Ngọc Linh, rưới dầu truffle đen và hạt dẻ nghiền.

Món chính là Thăn bò Kobe A5 nướng vừa, ăn kèm sốt vang đỏ Château Margaux 1982, củ dền áp chảo và khoai tím Nhật nghiền.

Còn có phô mai ủ 36 tháng: Comté, Époisses de Bourgogne, Bleu d’Auvergne – ăn kèm quả sung sấy và mật ong hoa chanh, đặt trên đá lạnh và gỗ tuyết tùng, để cân bằng vị giác trước khi ăn món tráng miệng.

Cuối cùng là Kem sâm banh Dom Pérignon và bánh mousse hoa mộc, phủ vàng 24k ăn được, trang trí việt quất tươi và thạch hổ phách. Kết cấu nhẹ như mây và tan trên đầu lưỡi, là kết thúc hoàn hảo cho buổi tiệc như một bản giao hưởng rơi vào đoạn lặng ngọt ngào.

Đoàn Đình Sâm còn rót trà ô long ủ tuyết cho từng người, rất ra dáng người chủ bữa tiệc khiến Vi Cẩm hài lòng.

Bữa trưa ngoài dự tính sau hai tiếng đã kết thúc, vị quản lý lúc nãy quay lại, vẫn điềm tĩnh như người vừa dắt đoàn khách xuyên qua một khu vườn cổ tích. Tay cầm quyển da ghi hóa đơn, ánh mắt lịch sự như người đưa thư cổ điển. Ông dừng lại nhẹ nhàng cúi đầu:

“Thưa quý khách, nhà hàng xin phép được chuẩn bị hóa đơn. Không rõ ai trong quý khách sẽ thay mặt bàn nhận thông tin thanh toán?”

Vi Cẩm đưa ra lời mời nên bà liền đáp:

"Hết bao nhiêu vậy cháu?"

Nhưng đây là cơ hội tốt để thể hiện, sao khách quý của bà lại có thể bỏ qua. Đoàn Đình Sâm vội lên tiếng:

"Cháu xin phép mời mọi người bữa ăn này ạ."

Vị quản lý nâng lên một nụ cười tiêu chuẩn và không chờ đợi thêm:

"Vậy xin phép được gửi quý khách hóa đơn trong phong bì này, quý khách có thể thanh toán tại bàn, hoặc phòng thanh toán ở quầy lễ tân tầng một. Chúng tôi đã làm tròn số lẻ và có kèm ưu đãi nhỏ cho đầu năm mới. Cảm ơn quý khách đã tin tưởng và dùng bữa tại nhà hàng. Chúc quý khách năm mới như ý, an khang."

"Tôi thanh toán tại bàn." Đoàn Đình Sâm ung dung mở phong bì và lấy ra tờ hoá đơn thiết kế riêng của nhà hàng, 70,105,000 VND đã được “làm tròn" từ 72,300,000 VND? Nhiều như vậy? Bây giờ anh mới nhớ, lúc nãy vị quản lý kia có nhắc tới là trị giá khoảng mười triệu cho set một người, sao anh lại không chú ý chứ? Nhưng ăn cũng ăn rồi, còn khen ngợi và nhận phần thanh toán! Thì phải chi tiền thôi, lần sau phải tự chọn thực đơn mới được.

"Cảm ơn quý khách, nhà hàng đã nhận đủ, xin mời quý khách ký xác nhận."

"Được!"

Vi Cẩm nghiêng đến nhìn tờ hoá đơn thì giật mình nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, mà là hơn bảy mươi triệu đấy? Thôi rồi, lần này bà tính sau rồi, tí nữa phải đưa lại cho thằng bé.

Ở phía đối diện, hai chị em Hoàng Nhạc Hi không biết là bao nhiêu tiền, chỉ biết là món ngon và nhà hàng sang trọng như vậy chắc sẽ không rẻ.

Chỉ có Mai Thanh Táo là biết rõ, vì cô đã ăn thực đơn này với đối tác nhiều lần rồi, và chính cô là nhân tố xúc tác, để giúp mẹ vợ tương lai và anh chàng khách quý của bà tiêu tiền nhanh hơn.

Sau đó mọi người cùng ra về, vẫn chia thành hai xe như lúc đến, và chị gái cáo già đang định tìm cớ để tách em gái cỏ non của cô ra khỏi người kia, thì phụ huynh của em ấy lại nhanh tay hơn.

"Hi à, Hoàng An, hai đứa đi nhờ xe của Thanh Táo sang phố bên kia mua chè trôi tàu, xong thì về ngay nhé, mẹ có việc cần hỗ trợ đấy." Vi Cẩm tìm đại một lý do, vừa để có đủ thời gian cho bà về nhà trước và đưa lại tiền cho thằng bé Đình Sâm, nhưng cũng không để cô gái kia ở cùng con gái nhỏ nhà bà quá lâu.

"?" Mai Thanh Táo không vui, kế hoạch đi du lịch của cô và em gái cỏ non không biết còn tiếp tục được không, đã thế còn không có thời gian nói chuyện riêng tư với em ấy. Mẹ vợ tương lai kia là, cố tình muốn chia rẽ hai người?