Chương 48

Hai bên người lớn nhìn Hoàng Nhạc Hi và Đoàn Đình Sâm đứng cạnh nhau đều thấy rất đẹp đôi. Một bên thì cao to, đẹp trai và lịch thiệp. Một bên thì nhỏ nhắn, xinh đẹp và diụ dàng. Nếu có thể kết hợp thành một đôi thì quá tuyệt.

"Chào anh." Hoàng Nhạc Hi không nóng cũng không lạnh đáp, nhưng lòng bàn tay của cô bị người ta nắm thì không thoải mái, tuy người ta không có hành động gì vượt giới hạn, nhưng cô vẫn dâng lên bài xích nho nhỏ.

Sau đó hai người chỉ đơn giản hỏi thăm một chút rồi ai đi cùng bạn người đấy, không ngờ một ngày sau, Đoàn Đình Sâm thực sự ôm theo một giỏ quà đến trước cửa nhà của Hoàng Nhạc Hi.

"Ồ, là cháu đấy à, mau vào nhà ngồi đi." Là mẹ của Hoàng Nhạc Hi, Vi Cẩm nhiệt tình tiếp đón khách quý. Bà âm thầm đánh giá, thằng bé này vóc dáng thật tốt, chắc phải cao một mét tám, so với con gái nhỏ nhà bà chỉ có một mét năm sáu thì như đôi đũa lệch, nhưng mà thế càng đáng yêu, có cảm giác được che chở.

"Cháu chào bác gái, bác trai không có nhà à bác?"

"Bác trai đi chúc Tết hàng xóm rồi, cháu uống trà đi, đây là trà Long Cốc, đặc sản Phú Thọ đấy." Vi Cẩm nói đến đây và nhìn nước trà trong veo chợt thấy không tự nhiên. Nếu linh cảm của bà đúng, thì đây chẳng phải là, bà đang dùng đồ của người này để tiếp đãi người kia sao? Nếu người bạn của con gái nhỏ mà biết thì nó sẽ nghĩ "bà có mới nới cũ?"

Đoàn Đình Sâm nhấp một ngụm trà ấm rồi lịch sự đưa đến giỏ quà được đóng gói sang trọng:

"Cháu có chút quà nhỏ, chúc hai bác và cả nhà năm mới sức khoẻ ạ."

"Bác cảm ơn nhé, bác cũng chúc cháu và đình năm mới an khang thịnh vượng." Bà nhận giỏ quà rồi cẩn thận đặt xuống đầu bàn kính dày, vừa ngẩng lên thì đã nhìn thấy người mà lúc nãy bà vừa nghĩ tới.

Mai Thanh Táo lùi xe vào đầu ngõ thì thấy có một xe ô tô con khác đang đỗ trước cửa, rất may là cô hàng xóm bán bánh trưng bên cạnh đã vẫy cô đỗ trước cửa nhà cô ấy, nên tất nhiên là cô không từ chối.

Cửa xe mở ra, chị gái hoa quả sơn xuất hiện như nữ tổng tài trong phim truyền hình, khí chất vương giả vươn tầm vũ trụ khiến cô hàng xóm không khỏi trầm trồ.

Sự kết hợp giữa kiểu tóc ngắn pixie-layer hiện đại và cá tính, cùng gương mặt đầy đặn cân đối, đường nét phóng khoáng, và trang phục suit màu be xám thanh lịch, phối giày cao gót trắng sữa, tổng thể vừa sắc sảo vừa tinh tế, vừa lạnh lùng, vừa quyến rũ ngầm, không dễ tiếp cận nhưng khiến người khác phải để mắt.

Mai Thanh Táo biết nhà cô hàng xóm có cháu nhỏ, nên cố tình lấy ra ba phong bao lì xì nữa cầm theo, mỗi bao lì xì là ba tờ hai đô may mắn:

"Cháu chúc cô năm mới phát tài, cái này là mừng tuổi cho mấy đứa nhỏ ạ."

"Cô cảm ơn Táo nhé... đây là quà để tặng nhà Nhạc Hi à?

"Vâng, cháu để xe ở đây một lát nhé ạ." Cô hàng xóm tự tay vẫy con bé vào, còn nhận lì xì của người ta rồi thì có thể nói không sao?

Còn Mai Thanh Táo thì cũng vui vẻ y hệt cô ấy, ôm giỏ quà với toàn trái cây sấy nội địa Thái, trà San tuyết cổ thụ, yến sào khách hoà, bánh quy cao cấp và hồng treo gió, còn có năm phong bao lì xì đỏ thắm. Ngoài lì xì ra thì, đây đều là hàng chất lượng cô mua khi đi công tác, sau đó nhờ người ta đóng giỏ và trang trí theo phong cách trang nhã, còn kèm cả thiệp viết tay nữa.

Đúng lúc Hoàng Trầm Khang cũng vừa về tới, ông cũng như bà lão nhà mình, không khỏi bất ngờ vì sự xuất hiện đồng thời của hai vị khách lúc này.

"Cháu chào hai bác, cháu chúc hai bác và cả nhà năm mới như ý ạ!" Mai Thanh Táo không nhắc tới giỏ quà cô mang tới, mà vừa chúc Tết vừa đưa cho mẹ vợ tương lai luôn.

Tất nhiên là cô cũng nhìn thấy giỏ quà kia và chàng trai đang ngồi uống nước, không biết đây là nhân vật nào, nhưng với vai trò là khách thì cô chỉ có thể đúng mực ngồi nghe.

Hoàng Nhạc Hi đúng giờ hẹn với ai đó thì đi xuống, nhưng cô còn chưa kịp nói gì thì đã được hai vị phụ huynh sắp xếp:

"Con đây rồi, mau gọi xem chị con và Minh Khôi sắp về chưa, chúng ta ra nhà hàng cùng Đình Sâm ăn cơm... Thanh Táo, cháu cũng đi cùng nhà bác luôn nhé?" Mẹ của Hoàng Nhạc Hi thân thiết nói, nhưng nghe vào tai bốn người còn lại thì mỗi người lại mang một cảm xúc khác nhau.

Đoàn Đình Sâm đương nhiên là vui vẻ vì có cơ hội xây dựng mối quan hệ, dù thực sự thì anh cũng thấy không được tự nhiên cho lắm.

Hoàng Trầm Khang trầm ngâm không thể hiện gì, vì suy cho cùng, quan điểm của hai ông bà giống nhau.

Chỉ có đôi bạn bánh kẹo là sốt ruột, Hoàng Nhạc Hi đã sẵn sàng để khởi hành chuyến du lịch đầu tiên của cả hai, nhưng nếu bây giờ làm trái ý của bố mẹ, lại còn có người ngoài ở đây thì chắc chắn ông bà sẽ giận.

Còn Mai Thanh Táo thì không ngại mà tìm kiếm ý tứ bên trong ánh mắt không khoan nhượng của mẹ vợ tương lai, bà đang nghi ngờ mối quan hệ của hai người và muốn tác hợp cho con gái nhỏ với người đàn ông này? Còn khéo léo tỏ ra thân mật mời cô, nhưng là mời vào phút chót, giống như là nói "cô có đi cũng chỉ là phong cảnh làm nền mà thôi". Lại còn tính luôn cả anh chàng kia thành "nhà bác"?

Nếu bình thường thì kiểu mời cho có này đương nhiên là phải từ chối, nhưng người ta muốn ôm ngọn cỏ non của cô... thì lại là chuyện khác... Đi!