Chương 47

Cuối cùng, bải giảng nhập môn nấu món thuần chay của cô giáo Hi hôm nay không thành công, vì mì sợi bị người ta luộc quá nát.

Gỏi cuốn rau củ ngũ sắc được chuyển thành mì trộn rau củ, nhưng chất lượng không đổi, rất ngon.

Sau đó vì còn sớm nên tất nhiên là em gái cỏ non chưa được chị gái hoa quả sơn đưa về, cả hai đang ngồi tách hạt mắc ca và phân chia các loại hạt dinh dưỡng khác thành ba phần, một phần để tặng bố mẹ vợ tương lai, một phần mang về cho bà ngoại và cậu mợ, phần còn lại để ở chỗ của Mai Thanh Táo.

"Chị muốn tặng quà Tết cho bố mẹ em được không?"

Hoàng Nhạc Hi nghe người đối diện nói vậy liền trêu đùa:

"Vậy đây không phải là quà sao? Chị còn muốn tặng nữa thì nhà em không còn chỗ để đâu."

"Những món này chỉ là tấm lòng nho nhỏ hàng ngày thôi, chị muốn tạo ấn tượng với bố mẹ vợ!"

"Ai đồng ý kết hôn với chị mà bố mẹ vợ?"

"Không biết, chỉ sợ nếu chị gọi bố mẹ nhà khác là bố mẹ vợ, thì cô gái nào đó sẽ khóc cho mà xem!"

"Ba hoa, vậy sao không phải là bố mẹ chồng?"

Mai Thanh Táo liếc nhìn em ấy mà không nỡ cười, em ấy muốn đóng vai trò của người đàn ông mạnh mẽ trong mối quan hệ này... với bộ dạng nhỏ xíu đó sao?

"Em nghe người ta hay nói là Bánh kẹo chưa, là bánh kẹo, chứ không phải là kẹo bánh. Như vậy thì em biết về nào là chính rồi đấy."

"Chị..." Hoàng Nhạc Hi mím môi, ai bảo lần trước cô nói chị ấy béo giống cái bánh mochi khổng lồ làm gì, bây giờ hở ra là bị chị ấy trêu đùa. Thật đáng giận!

"Nhưng mà, nếu em ngoan thì thỉnh thoảng cho em đứng trước cũng được, là... vợ vợ kẹo bánh!"

"?"

"Nhưng mà thôi đi, vẫn là vợ vợ bánh kẹo dễ nghe hơn."

"..."

"Nghỉ Tết chúng ta đi du lịch được không, đi Sapa hay Nha Trang, hay đi nước ngoài cũng được?" Chị gái hoa quả sơn đi đến ôm ôm em gái cỏ non vào lòng và đề nghị. Cả năm cũng chỉ có thể tranh thủ dịp này mới được nghỉ nhiều một chút thôi.

"Em còn cùng cả nhà về quê cúng tổ tiên vào mồng một, mồng hai ở nhà, từ mồng ba mới tuỳ ý đi chơi."

"Thế thì sáng mồng ba chị đón em, chúng ta đi Sapa săn mây và check in Fansipan, khám phá bản làng và chợ phiên đầu năm?"

"Vâng."

Thấm thoát, không khí chợ Tết kéo tháng Chạp đi qua thật nhanh, ngày đầu tiên của năm mới đã đến.

Hoàng Nhạc Hi cùng cả nhà về nhà thờ tổ ở thành phố Nam Định để cúng tổ tiên và gặp mặt họ hàng đầu xuân. Cũng trong chuyến đi này, kế hoạch nghỉ dưỡng trước đó của đôi bạn trẻ Bánh kẹo bị thay đổi.

"Hi à, con mau lại đây." Hoàng Trầm Khang đang ngồi uống trà cũng một ông bạn đồng niên, bên cạnh còn có cháu họ của ông ấy, chàng trai có vẻ ngoài nổi bật và thu hút với phong cách lịch lãm.

Ông bác thấy con gái nhà bạn của ông đến liền thân thiết giới thiệu:

"Đây là cháu con nhà chị tư của bác, Đoàn Đình Sâm, ba mươi lăm tuổi, trước đây là cơ trưởng A321 trẻ nhất của Vietnam Airlines, hiện tại là Trưởng phòng An toàn bay trẻ nhất trong lịch sử hãng." Sau đó lại quay sang cháu trai:

"Còn đây là Nhạc Hi, con gái út nhà hai bác Cẩm Khang, cháu làm quen đi."

Đoàn Đình Sâm đưa tay ra trước, lòng bàn tay ấm và vững chắc kèm theo giọng trầm, rõ ràng của người từng được luyện qua buồng lái, nhưng lại có chút mềm lại khi gọi tên người đối diện:

"Chào Nhạc Hi, anh là Đình Sâm, em gọi anh Sâm là được, rất vui được làm quen với em!"

Ánh mắt Đoàn Đình Sâm không nhìn vào tay Hoàng Nhạc Hi, mà nhìn thẳng vào mắt cô.Không vội vã, không kiêu ngạo, cũng không quá lịch sự như kiểu xã giao trong công việc. Mà là ánh mắt khiến người ta có cảm giác… tựa như anh đã quan sát cô từ lâu rồi, chỉ là bây giờ mới có lý do để tiến đến gần.