Chương 44

Hoàng Nhạc Hi cùng đồng nghiệp bắt đầu tan ca, cửa kính vừa mở ra, gió mùa đông bắc đã mang theo giá lạnh và cả hỗn hợp hương vị đồ ăn ở góc phố ùa vào.

Đâu đó còn bất chợt vang lên một khúc nhạc Giáng Sinh khiến lòng người vừa xốn sang, vừa lặng đi đôi chút.

"Bíp bíp!" Âm thanh giống như tiếng chuông ngắn, hơi trầm và mềm mại hơn so với xe phổ thông vang lên thu hút sự chú ý của các nhân viên SHEline và người đi đường.

Tống Phương Khanh nhận ra đây là một chiếc xế xịn đích thực, là Aston Martin DBX707 màu trắng ánh đá, màu hiếm và phải đặt riêng.

Cửa kính đối diện ghế lái trượt xuống, ánh sáng vàng kem ấm áp trong xe tôn lên vẻ đẹp cho chủ nhân của nó khiến người lạ không khỏi ngoái nhìn lần hai, còn người quen thì cảm thán:

"Hoá ra là xe của người đứng đầu T.A.O ở phố bên cạnh." Tống Phương Khanh dí dỏm đấy nhẹ cấp dưới của chị:

"Phú bà nhà em kìa!"

Cùng lúc, chị gái con nhà người ta cũng tưới rói nhìn qua khung cửa sổ vừa mở, đối lập với không gian trầm ỉu se se lạnh bên ngoài:

"Nhạc Hi, lên xe đi!"

"Woww..." Các nhân viên đang chuẩn bị ra về phấn khích to nhỏ trêu đùa, làm em gái cỏ non ngại ngùng vội tiến đến.

Xe đều đều lăn bánh, bỏ lại những ánh mắt ngưỡng mộ muốn mở hoa của đồng nghiệp phía sau. Hoàng Nhạc Hi nhẹ nhàng trách khéo:

"Chị đừng mua nhiều đồ đến SHEline nữa!"

"Em sợ chị tốn tiền à?" Mai Thanh Táo mỉm cười hỏi lại, sau đó chợt bắt được cơ hội hiếm có liền tranh thủ nắm bắt:

"Đó đều là tiền của em trong tương lai gần, nếu em lo cho túi tiền của mình... thì mau mau theo chị về nhà đi, chị kiếm tiền còn em quản lý!"

"..." Hoàng Nhạc Hi âm thầm đánh giá tên kia, chị ấy muốn dùng tiền để dụ dỗ cô đấy à? Cái gì mà túi tiền của cô?

Ánh mắt sắc sảo của chị gái cáo già long lanh như sao sáng, vui vẻ cong veo lại ngọt lịm như mật khiến cái kẹo bên cạnh rơi vào nhu tình.

Hoàng Nhạc Hi nhìn người ta hạnh phúc như vậy, thì bỗng nhớ đến bài viết gây động tĩnh không nhỏ trên trang cá nhân của chị ấy trước đó. Trái tim cô vô thức mềm đi, chị ấy từ năm mười tuổi đã không ngừng nỗ lực và đánh đổi, để mạnh mẽ trở thành một Mai Thanh Táo thành công như hiện tại, là cả một quá trình không hề dễ dàng. Một cô gái ưu tú như vậy sẽ trở thành người thân cận nhất của cô?

"Nhạc Hi, cho phép chị yêu thương và che chở cho em nhé, đồng ý làm bạn gái của chị, nha?" Xe mượt mà dừng lại ở bãi đỗ xe trước cửa siêu thị lớn nhất thành phố, và chủ nhân của nó không biết từ bao giờ đã dán đến thủ thỉ bên tai con gái nhà người ta.

"Em..."

"Chị yêu em! Em bước vào thế giới của chị tựa như cơn mưa rào trong chuỗi ngày nắng hạn, lúc đầu chị hối hả chạy trốn, nhưng sau đó lại háo hức mong chờ. Nhạc Hi..." Mai Thanh Táo nâng niu hôn xuống, hơi thở mềm mại quyện vào nhau và triền miên đến khi người trong lòng khó thở mới rời ra.

Gương mặt thanh tú của Hoàng Nhạc Hi đỏ hồng, đôi mắt bồ câu sóng sánh khiến người đối diện lại si mê cọ tới cọ lui.

"Chị... đừng, người khác nhìn thấy!"

"Không có người khác... thì chị muốn hôn chỗ nào cũng được?"

"..."

"Vậy chúng ta về căn hộ của chị đi, chị muốn ăn cục kẹo của chị!" Chị gái cáo già bày ra bộ dáng hấp tấp muốn khởi động xe khiến ai đó vừa bị doạ sợ, lại vừa bị chọc cười:

"Chị đừng có mà nghĩ mấy chuyện không đứng đắn, mau xuống xe cho em!"

"Được rồi, chị sẽ trong sáng và đợi em sẵn sàng thì mới trong tối..."

"Thanh Táo!" Hoàng Nhạc Hi giận dỗi cắt ngang, nếu không thì không biết con người nham nhở này có thể nói linh tinh cái gì nữa. Sao mỗi lần chị ấy ở cạnh cô, hình tượng so với mọi người thường thấy đều khác xa như vậy?

Một tiếng sau.

Hành trình mua sắm mang tính "gia đình nhỏ" đã hoàn thành. Em gái cỏ non lại phải đối mặt với vấn nạn mới, đó là người ta mua quá nhiều so với nhu cầu.

Mai Thanh Táo nịnh nót lấy lòng:

"Đây là chị muốn học để nấu đồ thuần chay cho em mà!"

Hoàng Nhạc Hi không thèm tiếp chuyện ai đó, sau khi nhìn một cốp xe to bự đầy hạt dinh dưỡng và gia vị thuần chay, máy nấu sữa hạt, hoa quả... vân vân và mây mây thì đầu cô lốm đốm đầy sao. Người khác không biết sẽ tưởng là chị ấy muốn mở quán sữa hạt đi.

"Trưa chủ nhật chị đón em đến căn hộ của chị nhé, hôm đấy chị mang khoai lang và bí đỏ từ quê lên, ngon lắm. Em dậy chị nấu súp bí đỏ mắc ca và gỏi cuốn rau củ ngũ sắc nhé?"

Hoàng Nhạc Hi định đồng ý thì lại nhìn gương mặt không có tí đứng đắn nào kia liền suy nghĩ lại:

"Không biết là chị muốn học làm gỏi cuốn, hay là... muốn làm gỏi em?"

"..."