“Chị ăn cái này, chị muốn ăn đồ do em nấu.”
“Vậy chị mau ăn đi, ăn hết lại ăn đến bên này.” Hoàng Nhạc Hi mở ra hộp giữ nhiệt của cô, cơm rang rau củ thập cẩm liền hiện ra, từng hạt cơm tơi và săn bóng, vàng ươm, điểm xuyết cà rốt và hành tây thái hạt lựu, ngô vàng và đậu hà lan tươi non, cuối cùng là thêm vài lát nấm mềm mại.
Bên cạnh là tô canh trong veo như hồ nước mùa xuân. Với giá đỗ nhà làm không mập nhưng trắng tinh và mảnh mai như sợi nắng, bồng bềnh trong nước canh ngọt mát. Vài đoạn hành lá nổi lên như nét chấm phá thanh thoát trong bức tranh thuỷ mặc.
Mai Thanh Táo bị thu hút bởi những nguyên liệu giản dị, món ăn cũng không thể quen thuộc hơn, nhưng mà hương vị thì...
“Ưm, ngon quá!” Ngũ quan sắc sảo pha lẫn kiêu kỳ, phóng khoáng thi nhau nở rộ.
Chị gái hoa quả sơn ăn say sưa, ăn tập trung như rơi vào câu chuyện không hồi kết với cơm rang và canh giá đỗ. Ăn nhanh nhưng không vội vàng, hai cánh môi cong cong với đường viền sắc nét và màu sắc tự nhiên như hoa đào sảng khoái đóng mở nhịp nhàng, mỗi lẫn nhai không chỉ mang theo âm thanh thức ăn giòn giòn trong khoang miệng, mà còn kéo theo má lúm đồng tiền và lúm nồi đồng bên trái, đáng yêu đến xiêu lòng.
Thìa cơm cuối cùng vừa chạm đáy hộp, chị gái cáo già còn nhíu mày ngó vào như thể không tin, sau đó lại uống nước canh giá đỗ đến mức cạn khô không còn một giọt, rồi mới mím môi luyến tiếc như trẻ con chưa được ăn no. Nhưng trên khoé môi và đáy mắt thì lan tràn ánh sáng của hạnh phúc, là kiểu hạnh phúc giản dị mà chỉ có những người thực sự yêu đồ ăn ngon, và trân trọng người làm ra đồ ăn ngon mới hiểu.
“...”
“?” Hoàng Nhạc Hi ngây ngốc trước tốc độ ăn của chị gái bên cạnh, chị ấy ăn sau tất cả mọi người, mà rõ ràng là ăn rất lịch sự nhưng mà lại ăn xong đầu tiên? Kể cả ăn ở nhà của cô tối hôm qua cũng vậy.
Còn Mai Thanh Táo thì không hiểu sao em gái cỏ non của cô lại ăn chậm thế, một set bento có mười món nho nhỏ mà mới chưa hết ba món?
“Không ngon sao?” Chị gái hoa quả sơn nghi ngờ và tự nhiên như ruồi, đưa đũa sang gắp một miếng chả chay rong biển cuộn lá lốt, rồi lại một miếng cà tím chiên giòn.
“Ngon mà, em mau ăn đi. Phải nhai nhanh một chút một ngon, nhai lâu quá là bị nhanh no rồi không muốn ăn nữa đâu. Em ăn như vậy thảo nào bé xíu như cái kẹo!”
Mọi người: “...” Họ sắp không nhịn được cười rồi đấy, sao hai con người này bình thường thì lạnh lùng, mà có chút vitamin tình yêu vào lại sến sẩm thế?
Hoàng Nhạc Hi cũng không chịu thua mà nhỏ giọng đáp lại:
“Chị ăn nhanh như vậy mới thành cái bánh thì có, là bánh này này.”
“?” Mai Thanh Táo tròn xoe mắt nhìn chiếc Mochi siêu mềm, siêu to và siêu xịn trong set bento.
Là mochi dâu tươi và đậu trắng với lớp vỏ trắng trong lại cực mịn. Cô nhấc lên thìa gỗ kèm theo và sắn một miếng, hương vị vô cùng ấn tượng, chua nhẹ, ngọt dịu và dẻo dính.
Hơi thở mang đầy mùi dâu thơm ngọt nổi bật, và thoang thoảng cơm nếp mới nấu cùng một chút ngậy nhẹ của đậu trắng nghiền, dịu dàng và tinh khiết như một buổi sáng đầu xuân, dán đến mơn chớn xúc cảm của em gái cỏ non:
“Thế thì chứng tỏ chúng ta sinh ra đã là một đôi... là cặp đôi Bánh kẹo!”
“Khụ!”
“Ha ha!” Trưởng phòng thiết kế là người khởi xướng cho hoạt động rèn luyện cơ miệng và cơ bụng, sau khi nghe được câu nói hề hước của người đại diện SHEline nhà họ.
Và kết quả không ngoài dự đoán, chị gái cáo già liền bị phó phòng Hi trục xuất về phố bên kia, sau khi ăn sạch phần bento không sót chút nào.
Chiều tối hôm đó, lần đầu tiên giám đốc của T.A.O tan tầm sớm hơn thường lệ, là để sang đầu phố bên cạnh đón em gái cỏ non.