Chương 42

"Là người đứng đầu của T.A.O, cũng là khách vip và người đại diện bộ sưu tập xuân hè tới đây của công ty họ?" Mấy em trai, em gái nhân viên không khỏi bất ngờ rồi có hai bạn phấn khích nho nhỏ:

"Trời ơi, hình vẽ tay trên các tấm thiệp..."

"Đúng đúng, là hình quá táo... là Mai Thanh Táo, thế mà chúng ta không nghĩ ra. Chị ấy có đúng là người gửi các phần quà tặng lần trước không ạ?"

"Các em đoán xem?" Anh chàng giao hàng cũng vui tính trêu đùa khiến cả đám ồ lên.

Sau đó nhân vật chính đi tới và tung ra tổ hợp có tính sát thương cấp độ cao, là chiếc lúm đồng tiền và lúm nồi đồng trên má trái thi nhau nở rộ, khiến những trái tim non trẻ đổ gục.

Mai Thanh Táo nhìn mấy đứa này mà buồn cười, có cần khoa trương như vậy không? Cô nói với chàng trai giao hàng:

"Cảm ơn em, cái này tặng cho em, coi như quà năm mới nhé."

Anh chàng giao hàng xúc động, là một đôi găng tay giữ ấm thiết kế chuyên biệt cho người giao hàng mùa đông, từ kiểu dáng đến chất liệu, chỉ cần nhìn thôi là biết đồ tốt rồi. Cậu thật lòng đáp:

"Em cảm ơn chị, chúc chị sớm ôm được chị gái nhỏ về nhà!"

Mọi người: "?" Họ vừa nghe được thông tin nóng hỏi gì?

"Em trai này được đấy, chăm chỉ lại rất biết ăn nói." Mai Thanh Táo vui vẻ cười tươi nhìn chàng trai này ôm thùng giữ nhiệt đựng đồ ăn, nước uống vào trong. Sau có cô tự nhiên như người nhà mà phân phó:

"Các em đem lên chia cho từng phòng đi, ai cũng có phần, mỗi người một hộp lớn, hai hộp nhỏ và một chai nhỏ nhé. À mà... hộp đặc biệt này để chị tự mang lên cho phó phòng thiết kế nhà các em."

"Wow...." Những gương mặt trẻ trung ngưỡng mộ hô to. Chị gái này đúng là người theo đuổi cực phẩm của chị Nhạc Hi rồi!

"Chúng em cảm ơn chị Thanh Táo!" Hai em gái trẻ cong veo mi mắt nhìn set đồ ăn theo phong cách nhật bản, vẫn là bento cao cấp tương tự lần trước, nhưng lần này có thêm dòng chữ vừa uyển chuyển vừa phóng khoáng như chị gái trước mặt:

“Một phần bento mùa đông – gửi chút ấm áp, tinh tế và lòng biết ơn. Chúc bạn ngày làm việc tràn đầy năng lượng và cảm hứng.”

Rất nhanh sau đó, không khí trong sáu tầng làm việc của SHEline cực kỳ rôm rả. Ai cũng si mê nhìn phần bento có chủ đề mùa đông, gồm:

"Cá hồi Na Uy áp chảo sốt miso yuzu, da giòn, thịt mềm, sốt chua nhẹ thanh mát. Thịt bò Wagyu xào hành tây kiểu sukiyaki, mềm tan, vị ngọt nhẹ. Trứng cuộn ba lớp ngọt dịu màu vàng tươi. Bí đỏ Nhật, măng tây và cà rốt baby hấp, sốt mè rang. Gừng hồng Nhật muối và củ cải ngâm vị chua mặn nhẹ."

Và không thể thiếu là cơm rong biển mè đen trang trí bằng hoa cà rốt tỉa nghệ thuật.

Hai hộp nhỏ là Canh súp miso nấm và đậu phụ non, cùng Salad rong biển trộn sốt mè Nhật thanh mát.

Chai nhỏ là Cà phê espresso sữa tươi tạo béo ngậy và ấm áp.

Tống Phương Khanh không vội thưởng thức mà đi sang bàn làm việc của cấp dưới thân cận:

"Phó phòng Hi, SHEline đúng là được hưởng phúc của em, mỗi lần đều được ăn ké đồ ăn xịn xò đến mê hoặc."

Hoàng Nhạc Hi vừa đi rửa tay xong quay ra đã thấy, phòng thiết kế như cửa hàng Nhật thu nhỏ với các phần bento sang trọng. Cô mím môi không vui:

"Trưởng phòng, lần trước đã nói rõ ràng rồi, sao các em ấy còn nhận đồ của người ta?"

"Bởi vì lần này... người đó đích thân đến đây!"

"?"

Tống Phương Khanh không vội trả lời, vì chính chủ đã trực tiếp làm điều đó.

"Là chị!" Mai Thanh Táo xuất hiện như một nốt nhạc ấm áp mang hương nắng sót lại giữa trời đông, không phô trương nhưng khiến không gian bỗng tĩnh lại thật khẽ.

Những ánh mắt có thâm niên săn phim ngôn tình bắt đầu lét lút theo dõi cảnh sắc xinh đẹp của hai cô gái, một bên là phó phòng thiết kế của họ, còn bên kia là phú bà bao cả công ty của họ ăn bento cao ấp lần thứ hai. Nhưng những cái nhìn này không phải vì tò mò, mà là bị câu dẫn bởi thứ gì đó quá thanh khiết, khiến họ không thể cứ vậy mà dửng dưng.

Trên tay của chị gái hoa quả sơn cầm một hộp bento thuần chay được bọc bằng khăn lụa hồng phấn, chính giữa trên mặt hộp thắt thành nơ mềm như mây, dịu dàng ôm lấy những ngón tay thon dài.

“Của em này, mau ăn đi cho ấm!” Câu chữ của chị gái cáo già hôm nay đặc biệt chuẩn mực, giọng nói thì như hòa tan với hương gừng và mè rang thơm nhẹ từ hộp cơm, khiến em gái cỏ non như lạc lối... lạc vào sự ôn nhu trong những giấc mơ mà trước kia cô từng mơ!

Mi mắt Hoàng Nhạc Hi êm ái nhìn người ta đặt chiếc hộp xuống mặt bàn, nhẹ như một cánh chim đậu xuống mùa đông.

Cô đưa tay tháo nút buộc, nơ lụa mềm mại trượt như mây, lộ ra hộp gỗ thanh mảnh có hoạ tiết đào phai.

Khi nắp hộp vừa được nhấc lên, thiệp nhỏ bằng giấy kraft rơi nhẹ xuống mặt bàn, tựa như chiếc lá cuối đông lạc vào căn phòng kín gió. Trên đó viết:

"Trời lạnh lắm, em gái của non của chị ăn thật nhiều vào nhé. Nhưng nếu vẫn chưa đủ năng lượng, thì em có thể thêm vào thực đơn món bên dưới."

"?" Hoàng Nhạc Hi theo dấu mũi tên nhìn thấy ký hiệu vẽ tay hình quả táo, mắt bồ câu chở theo ý cười dịu nhẹ gửi đến người kia, ý cười nhỏ đến mức chẳng ai trong phòng để ý được, nhưng đủ để chị gái hoa quả sơn muốn tan chảy.

"Ay dô, hình như hôm nay nhà hàng nêm nhầm mật ong vào súp hay sao ý nhỉ?" Một giọng nói đầy vui vẻ vang lên khiến mọi người thay đổi sự chú ý.

"Trưởng phòng, là nêm mì chính hoặc đường cát chứ sao lại mật ong?"

"Bởi vì chị thấy ngọt quá, ngọt muốn tiểu đường rồi đây này!" Tống Phương Khanh cố tình nhấn nhá tăng âm lượng và nháy mắt sang hai bạn trẻ nào kia.

Rất nhanh sau đó cả phòng hiểu ý cùng cười ha ha làm phó phòng của họ đỏ mặt, còn ai đó thì cũng hùa theo, cười muốn rơi cả đoá hoa lớn và đoá hoa nhỏ trên má vào tim của em gái cỏ non.

"Chị còn không ngồi xuống đây?"

"?"

"Mau ăn cơm, em không muốn chiều nay lại phải mang về đâu." Hoàng Nhạc Hi chỉ phần cơm cô mang đi từ nhà, là cơm rang rau củ thập cẩm và canh giá đỗ thanh mát.