Lời vừa nói xong thì người cũng tiến vào, là cô hàng xóm sát vách chuyên làm bánh trưng giao cho rất nhiều nơi trong thành phố.
"Em sang đúng lúc quá, mau mau, ngồi xuống ăn thử cái này đi."
"Rộp... ưʍ..." Ngũ quan của cô hàng xóm như tỉnh táo hẳn, chua chua, mặn nhẹ lại béo và ngọt, giá có thêm chút cơm thì tốt!
"Thế nào?"
"Ngon ạ, trời lạnh thế này đúng là xuất sắc, nhưng mà... chị Cẩm cho em ké miếng cơm đi, cái này ăn với cơm nóng thì hết nước chấm."
Vi Cẩm và Hoàng Trầm Khang ái ngại nhìn nhau, mấy đứa trẻ thì không dám cười. Bà đành ho nhẹ một cái nói:
"Nhà chị cũng đang ăn bon bon thì hết cơm!"
"..." Cô hàng xóm cười đến sung sướиɠ, lại nhìn trên bàn, ngoài hai đĩa mới mẻ này còn có đậu hũ non sốt nấm, trứng hấp rau củ và canh rau ngót thịt băm, mỗi món dư lại một chút. Có vẻ hôm nay nhà chị Cẩm ăn uống rất hợp khẩu vị. Nhưng mà hai món kia là gì?
"Chị Cẩm, hai món này chị mua ở đâu đấy và gọi là gì ạ?"
"Là người bạn này của Nhạc Hi mang tới, gọi là... à, thịt thính và cá thính đấy."
Mai Thanh Táo thấy phản ứng của moị người tích cực như vậy liền giới thiệu:
"Đây là đặc sản đến từ Phú Thọ đấy ạ. Thịt thính ngon được làm từ thịt ba chỉ, còn cá thính thì có thể làm từ cá loại nhỏ hoặc cá to cắt khúc, khi ăn rất thơm béo không hề bị khô, bảo quản được lâu. Ngoài ăn với cơm còn ăn được với bún, mì, cuốn bánh tráng, làm mồi nhậu... rất tuyệt luôn đấy ạ."
"Ồ, ra là như vậy!" Cô hàng xóm gật gù nhấm nháp dự vị còn sót lại trong khoang miệng, sau đó quyên luôn cả dưa muối gì đó mà vui vẻ ôm theo một đĩa có hai món ngon này về nhà.
Bữa cơm ngon miệng cũng kết thúc, Vi Cẩm và Hoàng Trầm Khang vui vẻ đi ra phòng khách, nhưng chưa được mấy bước đã chầm chậm xoay người. Ông bà cùng nhìn hai thân ảnh bận rộn trong bếp, là con gái nhỏ của họ và người bạn hơn tuổi của con bé. Không hiểu sao có điều gì đó thật lạ len lỏi vào hai tâm hồn xưa cũ, ngoài hương vị thịt thính và cá thính mới mẻ, thì còn có thứ gì đó không thể gọi tên.
"Sáng mai chị đón em đi làm nhé?" Cảm thấy thời gian không còn sớm nên chị gái hoa quả sơn chuẩn bị ra về, tối nay cô đặc biệt ngoan ngoãn, tận bây giờ mới chính thức nói chuyện riêng với em gái cỏ non.
"Không được, em đi cùng đồng nghiệp."
"Vậy... trưa mai chị qua công ty đón em đi ăn nhé?"
"Không, em mang cơm đi ăn cùng mọi người trong phòng."
Mai Thanh Táo nghe đến cơm mới lại nhớ ra vấn đề trọng điểm mà cô quan tâm, đó là, lúc nãy dường như em gái cỏ non không ăn miếng cá thính hay thịt thính nào, mà cả trứng hấp cũng vậy, rau ngót thì lại có một bát riêng? Cô không giữ ý nữa liền hỏi:
"Em không thích ăn món chiên rán à, hay là không ăn đồ dầu mỡ. Lúc nãy chị thấy em chỉ ăn đậu phụ non sốt nấm và canh rau ngót không có thịt?"
Đúng lúc Hoàng An vừa làm giá đỗ xong đi ra nghe được, chị thoải mái cười nói:
"Nhạc Hi nhà chị ăn thuần chay kết hợp ăn chay trường từ năm chín tuổi rồi, con bé đa phần chỉ ăn thực phẩm có nguồn gốc từ thực vật thôi."
"?" Mai Thanh Táo thật sự bất ngờ. Trước giờ cô mới nghe nói thầy sư hoặc người có tuổi ăn chay, chay trường hoặc vào tháng vu lan hoặc ăn chay gián đoạn, hoặc là thuần chay. Còn thuần chay kết hợp chay trường, tức là ăn nguyên thực phẩm có nguồn gốc thực vật suốt cả đời, không ăn cả trứng, sữa, mật ong? Vậy có thể đủ dinh dưỡng sao? Thảo nào... em ấy nhỏ nhắn như cái kẹo vậy!
Sau đó thấy Hoàng An ra ngoài bán hàng, chị gái hoa quả sơn mới tìm kiếm sự xác nhận của em gái cỏ non:
"Sáng nay em không ăn súp là vì có thịt gà?"
"Vâng."
Mai Thanh Táo vội vàng phải lên phương án bổ sung, vì cô vừa đặt nhà hàng người ta năm mươi phần bento cao cấp để trưa mai đem tặng cho em gái cỏ non, bây giờ như này thì mọi người đều ăn ngon, chỉ có bảo bối của cô là ăn rau à?
"Vậy trưa mai chị đưa em đến nhà hàng đồ chay ăn?"
"Không, em muốn tự nấu mang đi."
"Sao em ấy cái gì cũng không đồng ý là thế nào, là không muốn ở gần cô?" Chị gái cáo già âm thầm phàn nàn rồi mặc kệ em ấy phản đối mà quyết định:
"Trưa mai chị vẫn đến chỗ em ăn cơm, em không thích ăn đồ ở ngoài, thế thì nấu thêm một phần cho chị là được."
"?" Hoàng Nhạc Hi mới không tin chị ấy có thể tự nhiên như vậy, nên cô không thèm tiếp chuyện nữa mà đi ra ngoài.
Trước cửa nhà, Hoàng An đang vui vẻ nói gì đó với các anh chị hàng xóm, trên tay còn cầm đĩa thịt thính và cá thính lúc tối ăn còn một ít. Chẳng mấy chốc, đĩa to đã sạch bách không còn cả một hạt thính, mọi người thì vừa mυ"ŧ đầu ngón tay vừa luyến tiếc thật lâu mới giải tán.
"Thanh Táo, chị vừa mời hàng xóm ăn thử, họ rất thích, cái đó... em giới thiệu chỗ nhập cho chị được không, chị mang về bán chắc sẽ đắt hàng đấy!"
"Tất nhiên rồi ạ, đây là mợ nhà em ở quê làm, sạch sẽ lắm, thịt lấy từ cơ sở có kiểm định đàng hoàng, cá thì bắt ngoài sông. Để em nói với mợ, cuối tuần tới em mang về cho chị bán."
Tối muộn hôm đó, mấy bà cháu, cậu mợ của Mai Thanh Táo có một cuộc họp nhóm gia đình cực kỳ vui vẻ. Vì mợ của cô vừa có thêm một mối tiêu thụ món ngon tận thủ đô cơ mà. Mợ cô làm cá thính, thịt thính, cả dưa muối các loại đều vô cùng ngon, mọi người trong xóm và cả trên xã đều đến tận nhà mua rất nhiều. Không dám so với các công ty lớn, nhưng nói về thương hiệu nhà làm thì quanh quanh xứ sở du lịch đồi chè, ai cũng biết tới thịt thính và cá thính nhà Tiêu Lê Na đấy. (Tiêu là tên cậu của Thanh Táo, còn Lê Na là tên mợ của cô).
Nhưng mà bây giờ chị gái cáo già còn có thêm một việc bận rộn không kém, đó là lựa chọn thực đơn để trưa mai đến SHEline "ngồi nhờ" để ăn cơm.
Trưa hôm sau, nhân viên bán hàng và thu ngân tầng một của SHEline lại một phen náo loạn, vì bẵng đi một thời gian thì anh chàng giao hàng lần trước lại tới, và vẫn là gửi đồ tặng cho phó phòng thiết kế nhà họ.
Một em gái dù vẫn còn nhớ được hương vị phần bento cao cấp lần trước, nhưng mà chị Nhạc Hi đã nói không nhận vì không biết người gửi là ai, nên em ấy đành đúng mực lên tiếng:
"Xin lỗi nhé, nhưng không có danh tính người gửi thì chúng tôi không dám nhận đâu."
Anh chàng giao hàng cười tươi như đánh bay cả không khí lạnh giá:
"Lần này mọi người yên tâm đi, có địa chỉ người đặt đàng hoàng, à... chị ấy kia rồi!"
"?"