"Thanh Táo, em lại mua gì đến vậy?" Câu hỏi mang theo vẻ ngạc nhiên của Hoàng An khi thấy em gái kia tay xách nách mang, và kéo luôn cả gió bấc ngoài phố tràn vào ngõ nhỏ.
Bạn nhỏ con con đứng cạnh mẹ cũng ngại ngùng lên tiếng:
"Con chào dì... Thanh Táo ạ!" Thằng bé bắt đầu ghi nhớ cái tên này rồi đấy, nhưng mà tên của dì xinh đẹp cũng lạ quá đi!
Mai Thanh Táo để xe ô tô ở bãi đỗ xe tính phí gần cồng trường đại học, sau đó ôm theo một cơ số đồ và đi bộ vào đầu ngõ.
"Dì chào Minh Khôi nha, dì có quà cho con này!"
"Là bánh ngọt ạ?" Nhóc con cong veo mi mắt và lễ phép đưa hai tay nhận hộp bánh thơm phức.
"Minh Khôi giỏi quá, đây là bánh vỏ sò kiểu Pháp, là bánh tươi và ngọt nhẹ, còn có vị cam, con có thích không?"
"Con thích ạ, con cảm ơn dì!" Thằng bé nói xong lại dựa vào mẹ thủ thỉ khiến Hoàng An cũng vui lây. Đứa trẻ này của chị rất hiếm khi thân thiết với người lạ nhanh như vậy, thế mà đối với em gái này thì dường như là ngoại lệ, thằng bé sắp bị câu đi triệt để rồi.
Mai Thanh Táo cũng cảm thấy, cô đã có một đồng minh tí hon rồi đây, tiếp đến tranh thủ tìm kiếm đồng minh thứ hai.
"Chị An, đây là thịt thính và cá thính, chị đã ăn lần nào chưa?"
Hoàng An đến gần hơn và quan sát hai hộp nhựa cỡ vừa mà em gái này vừa đặt lên kệ, hình như chị chưa ăn bao giờ.
"Chị mới ăn thịt chua thôi hay sao ý!"
"Thế thì cái này vị cũng gần tương tự, nhưng thịt chua chủ yếu là ăn chơi và làm đồ nhắm, cũng có thể xào ăn cơm. Còn cá thính và thịt thính này dùng để ăn trong bữa chính, rán lên ăn rất hao cơm, đặc biệt là vào mùa đông. Em rán cho cả nhà ăn thử nhé?"
"À... ừ... mà hay để chị làm cho?" Hoàng An cũng tò mò, nếu ngon như vậy thì chị bán cùng rau củ có khi cũng ổn đấy.
Vừa khéo, chị gái hoa quả sơn cũng có ý này. Quán rau củ của chị vợ tương lai rất đông khách, nếu mọi người thích ăn món này nữa thì quá tốt, mợ của cô ở quê làm xong nhập lên đây bán, như vậy hai bên đều cùng nhau vui vẻ kiếm tiền.
"Chị cứ tập trung bán hàng đi, để em trổ tài ạ!"
"?" Trong này, hai mẹ con Hoàng Nhạc Hi không biết vị khách của họ đang nói chuyện gì mà có vẻ cuốn hút thế, thì đã thấy người ta lỉnh kỉnh xách đồ vào bếp.
"Cháu chào bác gái, tối nay cháu xin phép ăn ké cơm canh nhà mình được không ạ?"
"À... tất nhiên rồi, cháu là bạn của Nhạc Hi thì sao lại không được chứ?"
"Vâng ạ." Mai Thanh Táo ngọt lịm đáp. Sau đó mới quay sang em gái cỏ non của cô:
"Em còn nấu gì nữa không? Cho chị mượn bếp rán cái này một lát nhé?" Hoang Nhạc Hi nhìn hộp nhựa mà người ta đang chỉ rồi vô thức gật đầu.
Rất nhanh sau đó, nhà bếp chia thành hai nhóm. Nhóm đầu tiên là một mình chị gái cáo già, và đương nhiên nhóm còn lại là Hoàng Nhạc Hi cùng bố mẹ của cô, và còn cả cháu trai nhỏ, tất cả cùng tò mò xem nhóm kia thao tác.
"Xèo xèo!"
"Lách tách!"
Rồi thơm nồng hỗn hợp gia vị gì đó nô nức toả lên khiến vị giác bị kí©h thí©ɧ. Từng lát thịt được ép mỏng và phủ một lớp như bột mịn, cá nhỏ cũng tương tự và từ từ được dầu nóng làm cho săn lại rồi vàng ruộm.
Tổng thể tạo thành một bản giao hưởng mùi vị khó tả khiến người ta thèm thuồng.
Nhưng đúng lúc này, vị nhạc trưởng đến từ nhà bếp lại hấp tấp hô:
"Nhạc Hi, em đóng cửa các phòng vào đi, không là tối ngủ vẫn đầy mùi thức ăn đấy."
Mọi người: "..." Sao không nói sớm?
"Xong rồi ạ!" Miếng thịt thính cuối cùng thái ra đã được bầy lên đĩa, còn có cá nhỏ thơm lừng, cực kỳ hấp dẫn.
Bàn ăn hình tròn hôm nay phá lệ rộn ràng, vừa có đồ ăn mới mẻ, lại có thêm cả "người ăn" mới nữa.
“Rôm rốp”
"Rắc”
Tổ hợp âm thanh khi người thì ăn miếng thịt, người cắn miếng cá nhỏ vang lên sống động.
Thịt thính bên ngoài giòn tan, bên trong mềm mại, béo ngậy, không hề khô cứng. Cá thính thì thơm phức và tươi ngọt tan trong miệng.
Cuối cùng chính là loại gia vị giản đơn từ gạo rang vàng và xay mịn, nhưng lại là linh hồn của món ăn. Lớp thính bám xung quanh thịt và cá, ngay cả phần rơi rớt dưới mặt chảo đều vàng ươm căng bóng. Ăn vào có vị béo xen lẫn chút nồng nhẹ từ riềng, tỏi, và chút mắm muối ủ cùng.
Tổng thế hai món này đem đến tổ hợp hương vị vừa đậm, vừa dịu, vừa đầy đặn lại chua nhẹ khiến người ăn đánh bay nồi cơm lúc nào không hay.
"Ô... hết cơm rồi?" Mẹ của Hoàng Nhạc Hi không thể tin nổi mà nhìn lõi nồi cơm điện sạch bong không còn một hạt, khiến ông lão nhà bà phải hỏi lại:
"Bà đùa đấy à, lúc nãy chính bà còn trêu con gái đong nhầm gạo hay sao cơ mà?"
Chỉ có chủ nhân của hai món ăn đến từ vùng quê Phú Thọ kia mới không hề nghi ngờ, vì lần nào trời mưa lạnh, mợ của cô chỉ cần rán một hai miếng cá thính và thịt thính này, thì hai nồi cơm còn chưa đủ ý chứ.
Cả nhà nhìn nhau ngại ngùng cười, đúng lúc ngoài cửa có hàng xóm đến mua dưa muối:
"Ôi trời, tối nay nhà chị Cẩm nấu món gì mà hấp dẫn thế?"