Chương 38

Nhưng ngoài dự đoán, lần này chị gái cáo già lại vô cùng ngoan ngoãn, chỉ lén lút thơm thơm một chút rồi ôm em gái cỏ non ngủ say.

Sáng sớm hôm sau, Hoàng Nhạc Hi bị đánh thức bởi âm thanh dọn dẹp vệ sinh của nhân viên bên ngoài hành lang. Cô mông lung tỉnh giấc thì phát hiện ai đó đang coi cô như gấu bông mà ôm ấp. Biết ngay mà, nhưng sao cô không hề thấy động tĩnh gì, chẳng lẽ người ta là thuốc an thần khiến cô ngủ ngon? Không phải, có mà chị ấy tranh thủ làm mấy chuyện không trong sáng thì có!

"Cốc cốc" Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ nho nhỏ làm người bên trong chú ý, không biết ai đến sớm vậy?

Hoàng Nhạc Hi nhấc ra cánh tay đang ôm trên eo cô, rồi xuống giường.

Cửa phòng mở hé, một chị gái vừa quen vừa lạ xuất hiện:

"Chào em gái cỏ non, Thanh Táo nhờ chị mua súp gà nấm rau củ cho em này... cậu ấy chưa dậy sao?"

"?" Hoàng Nhạc Hi lập tức để ý tới cụm từ "em gái cỏ non" mà người trước mặt vừa nói, đây là chị gái đi cùng người kia đến công ty cô đặt may quần áo, và cũng là người mà ngày đó cô tình cờ gặp trên đường, và thấy hai người đang nhắc tới "em gái cỏ non". Nhưng mà...

"Chị vừa gọi em là gì ạ?"

Lê Lan nghe vậy mới hơi xấu hổ, tự nhiên cô lại gọi ra cái tên này, thôi kệ đi, đằng nào nói cũng nói rồi:

"Chị gọi em là em gái cỏ non, đây là biệt danh đáng yêu mà bọn chị đặt cho em... ờ... từ hồi em hay đứng đợi ở cổng trường đại học của bọn chị ý, chuyện này... nếu em không thích thì bọn chị xin lỗi nhé!"

"..." Hoàng Nhạc Hi không biết tâm trạng hiện tại của cô nên dùng từ nào để diễn tả. Bất ngờ, vui vẻ hay giận hờn vì cô trở thành chủ đề bàn tán của các chị ấy, hay là cảm thấy nhẹ nhõm vì chị gái kia không có em gái nào cả, vì em gái cỏ non thế mà lại chính là cô. Vậy thì trước đó, chẳng lẽ là cô ghen? Lại còn là ghen với chính mình?

"Cậu đến rồi à?" Giọng nói ngái ngủ đánh bay không gian lúng túng trước cửa. Là chị gái hoa quả sơn vừa tỉnh dậy.

"Mình hoàn thành nhiệm vụ rồi nhé, còn có bánh bao phô mai ngô cho cậu đây này." Lê Lan nhét túi giấy đựng bốn cái bánh bao nóng hổi cho Mai Thanh Táo rồi qua loa chạy đi mất. Cô mới không muốn ở lại quấy rầy buổi sáng ngọt ngào của đôi bạn trẻ.

Mai Thanh Táo xách bánh bao vào ăn ngon lành. Mùi thơm ngậy của phô mai quyện với vị ngọt tự nhiên của ngô, vỏ bánh mềm mại, trắng mịn như chạm vào đám mây ấm. Cắn một miếng, lớp nhân bên trong tan chảy trong miệng, phô mai béo ngậy, mặn mà điểm xuyết vài hạt ngô vàng óng, giòn ngọt như vừa bứt từ ruộng về. Vô cùng mê hoặc.

"Ngon quá... ơ, sao em không mang súp vào ăn đi?" Chị gái hoa quả sơn ăn hết một cái, mà vẫn thấy em gái cỏ non xinh xắn đứng ở cửa liền vội vàng đi ra:

"Đưa chị mở cho kẻo nóng!"

Hoàng Nhạc Hi nhìn chị gái cao hơn cô tới gần mười phân nhưng lại mặc đồ ở nhà của cô, vừa chật vừa ngắn đu đưa lại còn nhăn nhúm, tóc ngắn của chị ấy thì rối lung tung như tổ quạ, còn không biết đã đánh răng chưa nữa, nhưng mà cô lại thấy... đáng yêu?

"Ưʍ... sao em không ăn?"

"Em không muốn ăn súp." Sau khi biết em gái cỏ non chính là mình, tức là người trước mặt này không có bắt cá hai tay, thì thái độ của Hoàng Nhạc Hi mềm mại hơn nhiều. Nhưng cô cũng không trực tiếp nói cho người ta là cô không ăn thịt.

"Vậy em muốn ăn gì để chị mua?"

"Em muốn ăn mì xào rau củ."

"Được, chị biết một quán ngon lắm, chị gọi người ta mang tới, nhưng không thêm thịt hay trứng sao?" Mai Thanh Táo tạm dừng hoạt động ăn bánh bao thơm ngon, sau đó thấy em ấy gật đầu liền lấy điện thoại đặt một phần mì xào, còn nhấn mạnh là chỉ xào với rau củ.

Chưa qua mười lăm phút, đồ ăn đã giao tới. Nắp hộp giấy chuyên dụng mở ra, ồ, không có thịt hay trứng nhưng trông rất hấp dẫn.

Sợi mì phở trắng trong dai nhẹ, su hào và cà rốt thái mỏng còn tỉa hoa, thêm vài cọng rau muống được xước nhỏ cong veo, rau mùi và ớt chuông đỏ vàng, tổng thể rất bắt mắt.

"Ngon lắm à?" Mai Thanh Táo nhìn em gái cỏ non ăn say sưa, thì bỗng thấy bánh bao phô mai ngô trên tay thật không hấp dẫn, cho dù Lê Lan mang tới bốn cái thì cô đã ăn hết ba!

Hoàng Nhạc Hi không nói mà chỉ gật đầu như chim sâu, khiến tâm hồn đen tối của ai đó rục rịch.

Chị gái cáo già không tiếng động tiến đến, khi sống mũi cao thanh vừa chạm tới đầu mũi nhỏ xinh thì... "cạch" cửa phòng bệnh mở ra.