Chương 36

“Không cần, chị về đi.”

“Nhạc Hi!”

“Hôm trước em nói rõ ràng rồi, em chưa từng thích chị, chị đừng tốn thời gian theo đuổi em nữa, không có kết quả đâu.” Hoàng Nhạc Hi sợ bố mẹ nghe thấy nên giảm âm lượng thật nhỏ, nhưng lại tựa như gió bấc, lạnh, khô, sắc và hanh hao cứa vào trái tim Mai Thanh Táo mà không để lại dấu vết, chỉ để lại một khoảng trống ảm đạm trong tâm hồn vừa rục rịch nở hoa.

Nhưng nếu Mai Thanh Táo cứ vậy mà rút lui thì không phải là Mai Thanh Táo, cô chưa bao giờ từ bỏ bất kỳ thứ gì mà mình thích, nếu chưa cố gắng đến phút cuối cùng, và tất nhiên là, em gái cỏ non này cũng vậy.

“Em chưa từng thích chị cũng không sao, nhưng em không cho chị cơ hội theo đuổi em thì làm sao biết là không có kết quả?”

“...”

“Vậy em muốn quen người như thế nào, muốn thích người như thế nào?”

“Đó là việc của em, em không có nghĩa vụ phải báo cáo với chị.” Hoàng Nhạc Hi lạnh lùng đáp.

Mai Thanh Táo nhíu mày:

“Vậy chị thích em cũng là việc của chị, em của năm mười lăm tuổi có thể không phải là thích chị, nhưng em của hiện tại và tương lai chắc chắn sẽ là người yêu của chị, là vợ của chị!”

“Chị...”

“Tối nay chị ở lại đây trông em!”

“?” Hoàng Nhạc Hi thiếu chút nữa là nghẹn súp lơ luộc, ai đồng ý cho chị ấy tự chủ trương như vậy?

“Em ở một mình được, không cần chị quan tâm.”

“Ngủ một mình ở bệnh viện là bị ma bắt đấy!” Chị gái cáo già lại cố tình doạ nạt em gái cỏ non, khi nói mấy từ cuối còn không lương thiện mà thả thật nhẹ khiến người nghe sởn gai ốc.

Rau củ luộc ngọt mát bỗng dưng nhạt nhoà trong khoang miệng, Hoàng Nhạc Hi thực sự bị doạ sợ, nhưng nhất định không để ai đó đạ được mục đích:

“Chị của em ở lại cùng em, không cần phiền đến người bận rộn như chị đâu.”

“Chị An ở lại đây thì ai ở nhà cùng bố mẹ em và Minh Khôi, người già và trẻ em không nên ở nhà mà không có người trưởng thành đâu, nguy hiểm lắm!”

“?”

“Em cũng không muốn cả nhà đều ngủ ở đây chứ, trời lạnh lắm đấy!”

“Em sang ngủ cùng chị phòng bên cạnh, vậy được chưa, em...” Hoàng Nhạc Hi chưa kịp nói hết thì điều dưỡng trực đã gõ cửa và đi vào.

Chị ấy chuyên nghiệp đo nhiệt độ rồi cắm truyền nước, tối nay truyền thêm một chai nước rồi nghỉ ngơi, sáng mai không có gì đột xuất là có thể ra viện.

Mai Thanh Táo nhìn mũi kim cứng ngắc gim trên mu bàn tay phải nhỏ nhắn của em gái cỏ non mà đau lòng, mu bàn tay bên kia cũng có vết đỏ chói mắt, là do lúc nãy lấy ven không được nên chuyển sang bên này.

Cô nhớ đến câu nói dang dở của em ấy, cái gì mà sang ngủ với chị phòng bên cạnh, ai cho phép em ấy ngủ cùng một giường với người khác, mà ngay cả cùng một phòng cũng không được.

“Em thấy chưa, tay đau như vậy sao tự ăn được, còn đi vệ sinh... em muốn nhờ người lạ giúp em làm những việc riêng tư này à?”

“?” Hoàng Nhạc Hi không muốn tiếp chuyện con người ngang ngược này nữa, cô bị sốt và chỉ gim truyền một tay chứ đâu phải nằm im một chỗ?

“Vẫn là chị bón cho em đi. Nào, a...” Mai Thanh Táo thấy trong cháo và âu nhỏ kia hình như đều không có chút thịt nào cả, đến cả hương nước hầm xương cũng không có. Nhưng cô nghĩ là đang ốm thì cần ăn thanh đạm nên cũng không thắc mắc.

“...”

“Chán rồi sao, hay là ăn khoai nhé?”

“...”

“Được rồi, chị đi lấy khoai, nhưng mà... chị ăn nốt cái này nha, chị chưa có ăn cơm!”

“?” Hoàng Nhạc Hi ngây ngốc nhìn người ta dùng thìa mà cô vừa ăn, và ngon lành ăn nốt cháo cô ăn dở, cả rau củ luộc và củ cải muối chua. Gương mặt trắng sứ của chị ấy ngày càng đầy đặn nhưng rất cân đối, lại mềm mại và tươi sáng như được nặn từ ánh trăng. Từng thìa đều ăn rất nhanh khiến cho má lúm đồng tiền háo hức nở rộ, cả lúm nồi đồng bé xíu cùng một bên má trái cũng tinh nghịch nhảy nhót, vô cùng sống động. Ăn cũng hạnh phúc như vậy?

Sau đó lại đem khoai lang mật đến, là loại nướng than truyền thống, vừa cháy xém mùi mật vừa có hương vị xưa cũ.

“Ngon không?”

Hoàng Nhạc Hi không nỡ từ chối người ta bón đến một miếng:

“Ngon...”

“Chụt!” Chị gái cáo giá dán đến nuốt luôn cả từ chưa nói của em gái cỏ non vào bụng. Sau đó thấy em ấy xấu hổ giận dỗi thì nham nhở:

“Chị muốn... ăn cục kẹo của chị!”

“? Muộn rồi, chị về đi.”

“Chưa muộn và chị không về. Nếu em không cho chị ở lại, chị sẽ mách với bố mẹ em là em đi quán bar, còn hôn nhau với chị ở nơi công cộng đấy?”

“?”