Chương 35

Giọng nói của Hoàng An nhẹ nhàng như dòng suối, róc rách chảy vào tâm hồn được nuôi dưỡng bằng tình yêu của bà ngoại, mẹ và cậu mợ của Mai Thanh Táo.

Hơn ai hết, cô hiểu tình thân quý giá tới mức nào. Em gái cỏ non yêu thương ai thì cô cũng yêu thương người đó. Cô không chỉ muốn ôm em ấy về nhà, mà còn muốn nhận được lời chúc phúc chân thành từ hai vị phụ huynh của em ấy.

Mà muốn nhận được điều đó thì đúng là phải xây dựng được lòng tin của các cụ.

Chẳng bố mẹ nào muốn gả con gái của họ cho một anh chàng không đáng tin, đằng này lại còn là một cô gái, mà muốn câu đi con gái bảo bối của người ta!

“Con gái có thể bảo vệ người mình yêu? Có thể che chở cho con gái của họ mỗi khi có sóng to gió lớn? Có thể sinh con sao? Rồi có thể lo con cái khi nó lớn lên mà không có bố?... “ Vân vân và mây mây những điều mà bậc phụ huynh lo lắng.

Mai Thanh Táo hạ quyết tâm, cô phải làm cho bố mẹ vợ tương lai không chỉ tin tưởng, mà còn có thể tự hào và khoe khoang với hàng xóm về “rể quý” của nhà họ.

“Chị An cứ tin tưởng ở em, chắc chắn một ngày không xa, chúng ta sẽ trở thành người một nhà!”

Không biết chuyện tương lai thế nào, còn hiện tại thì Hoàng An thực sự thích phong cách của em gái này:

“Được, hy vọng chúng ta sẽ là người một nhà.”

Rất nhanh sau đó, ba người đã đến bệnh viện.

Hoàng An xách theo một cặp l*иg cháo mà chị vừa nấu, thơm nhẹ mùi gạo mới được hầm với đậu xanh sánh dẻo, trên mặt có Nấm rim nước tương chay, còn có một âu súp lơ xanh, cà rốt luộc và một vài sợi củ cải muối chua.

Cậu bé Minh Khôi ôm theo năm củ khoai mật nướng phô mai béo ngậy.

Còn Mai Thanh Táo xách mười củ khoai mật nướng than truyền thống, thêm cả một túi đồ to bự mà cô vừa ghé qua cửa hàng tiện lợi mua, gồm sữa tươi, sữa chua Hy Lạp, nước ép trái cây nguyên chất từ cam lê táo.

“Bố mẹ, Nhạc Hi!” Hoàng An nhỏ giọng lên tiếng khi đi qua cửa phòng, nhóc con Minh Khôi thì lon ton chạy đến:

“Ông bà ngoại, dì ơi, Khôi có món ngon này!”

“Cháu ngoại của ông bà có gì nào?” Bố của Hoàng Nhạc Hi, Hoàng Trầm Khang cưng chiều ôm thằng bé hỏi.

“Khoai lang mật nướng phô mai ạ, là dì xinh đẹp mua đấy ạ.”

“Dì nào?” Mẹ của Hoàng Nhạc Hi, Vi Cẩm nhìn bé con háo hức mà tò mò.

Cậu bé mặt mày cong veo nhìn về phía cửa, tay nhỏ chỉ ra mang theo giọng nói cực kỳ vui vẻ:

“Là dì kia ạ.”

Mai Thanh Táo vừa đến nơi đã bị chiếu tướng, lần đầu tiên cô có cảm giác như đang bị nhìn thấu, kiểu nhìn bằng ánh mắt bóc trần và nghiên cứu không hề che đậy.

Một áp lực vô hình mạnh mẽ ập đến, khiến cho người quanh năm đứng trước đông người mất bình tĩnh. Nhưng rất nhanh, chị gái họ Mai đã làm chủ được cảm xúc và bắt đầu xây dựng thiện cảm với hai vị gia trưởng:

“Cháu chào hai bác, cháu là Mai Thanh Táo, là bạn của Nhạc Hi ạ.”

“Chào cháu, đến thăm con bé là được rồi, sao còn mua nhiều đồ thế?” Hoàng Trầm Khang nhìn qua cô gái mới đến rồi nói, tông giọng lên xuống có nhịp điệu nhưng vừa đủ, không ấm cũng không lạnh khiến người ta không biết là ông có hài lòng hay không.

Còn Vi Cẩm thì không dấu diếm ánh mắt đánh giá, người bạn này của con gái nhỏ nhà bà có vẻ không cùng tuổi với con bé, trông đầy khí chất trưởng thành và tự chủ.

Cô ấy mặc trang phục tối giản, áo sơ mi trắng cổ điển phối áo giữ nhiệt màu đen bên trong, kết hợp với quần tây ống rộng. Tay áo kéo cao ôm sát bắp tay. Trên áo và quần đều có hoạ tiết đồng bộ thêu tay tinh tế. Bên dưới là giầy da đen, đế vừa.

Đặc biệt là mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng, trông tinh anh lại giữ được vẻ mềm mại.

Tổng thể không diêm dúa, cầu kỳ mà phảng phất mầu sắc cổ điển xen lẫn hơi thở thời đại, sự kết hợp giữa mạnh mẽ và nữ tính khéo léo tạo nên sự tự tin phô diễn trên gương mặt trắng sứ, và hình như còn không trang điểm nhưng lại vừa kiêu kỳ vừa lạnh lùng, khiến người ta muốn quay lại ngắm nhìn nhưng hơn cả là dè chừng. Tóm lại có thể dùng ba từ để hình dung, đó là... “rất kiêu hãnh”.

Bà đến gần nhận lấy túi đồ người ta mang tới:

“Bác trai nói phải đấy, lần sau cháu đừng mua nhiều như vậy, nhưng mà... Thanh Táo là bạn thế nào với Nhạc Hi nhà bác?”

“...” Hoàng Nhạc Hi đang lơ mơ ngủ thì bị cái tên quen thuộc đánh thức. Mi mắt cô nặng trĩu lay động:

“?” Sao chị ấy lại ở đây.

“A... dì dậy rồi! Dì ơi, mau dạy ăn cháo ạ!”

Mai Thanh Táo đang bận rộn sắp xếp câu chữ để trả lời câu hỏi của mẹ vợ tương lai, thì may quá, em gái cỏ non đúng lúc giúp cô tạm thời trì hoãn.

“Thanh Táo?”

“Ừ, là chị. Em bị ốm sao không báo cho chị biết?”

“Được rồi, có gì tí lại nói, mau ăn cháo trước đã.” Hoàng An nhanh nhẹn phá vỡ không khí ái muội này. Nếu để cho hai đứa thủ thỉ thêm mấy câu nữa thì bố mẹ cô phát hiện ra mất.

Và bây giờ đến lượt Hoàng Nhạc Hi như bị nhìn thấu. Một mình cô ngồi trên giường và chầm chậm ăn cháo cùng rau củ luộc. Còn bố mẹ và chị gái, cháu trai, còn có cả người kia, tất cả đang ngồi xúm xít ở hàng ghế đối diện... và chăm chú quan sát.

“Khụ... mọi người đừng nhìn con như vậy được không?” Nhạc Hi xấu hổ, nhìn như vậy sao con ăn được đây.

Hoàng An cũng phải bật cười và giúp em gái giải vây:

“Bố mẹ, chúng ta sang phòng chung đọc báo đi, để Thanh Táo ở lại nói chuyện với Nhạc Hi.”

“Được, đi thôi, cần gì thì gọi cho chị của con nhé.” Vi Cẩm kéo ông nhà bà ra ngoài, nhưng trước khi đóng cửa phòng bà còn luyến tiếc nhìn vào, không hiểu sao... bà cảm thấy có gì đó là lạ đang len lỏi?

Chị gái hoa quả sơn vội chớp thời cô, chân dài bước tới bên cạnh em gái cỏ non:

“Chị bón cho em nhé?”