Hoàng Nhạc Hi nghe người ta lý giải thì giận dỗi, trong đầu chị gái này không có gì trong sáng được hay sao? Cô không đồng tình:
“Lúc đó em ngưỡng mộ chị học giỏi và tự lập, chứ không phải yêu sớm hay là muốn thân mật với chị. Sao lúc nào chị cũng nghĩ mấy thứ đen tối...” Nói đến đây cô chợt nhớ, trước đó có lần cô vô tình nghe được chị gái này và bạn của chị ấy nói chuyện về một em gái nào đó, là... em gái cỏ non, đúng rồi, chính là em gái cỏ non, còn cái gì mà em gái này vừa có được chị gái xinh đẹp lại sở hữu luôn cả túi tiền kếch xù của chị ấy. Mà nhân vật chính còn không phải là chị ấy sao? Hoá ra người ta đã sớm có cỏ non, thỏ con gì đó rồi. Thế mà còn trêu đùa cô nữa!
“Em sao thế?” Mai Thanh Táo thấy tâm trạng của em ấy đột nhiên thay đổi và muốn xuống xe liền luống cuống giữ lại.
“Em nghĩ chị hiểu lầm rồi, em không thích chị, chuyện ở quán bar... và chuyện chị hôn em coi như công bằng, từ giờ chúng ta vẫn là người lạ từng quen đi. Em của năm mười lăm tuổi đối với chị không phải là yêu, em của bây giờ cũng vậy. Tạm biệt!”
“Nhạc Hi!” Chị gái hoa quả sơn chán nản nhìn em gái cỏ non của cô vào nhà mà không hề biết, chính biệt danh đầy hình tượng này lại vô tình làm cho cục cưng của cô buồn.
Sau đó dù rất muốn có cơ hội để theo đuổi và dỗ dành Hoàng Nhạc Hi, nhưng nhắn tin thì em ấy không trả lời, gọi điện thì không nghe máy, mà lịch trình cuối năm của Mai Thanh Táo lại quá bận rộn.
Đầu tiên là phiên dịch cabin tiếng anh tại hội nghị quốc tế AsiaCALL tại Đà Nẵng, sau đó là hội nghị quốc tế về ngôn ngữ học và văn học anh ở Hà Nội, rồi lại đến hội nghị Việtnam Innovator Summit tại thành phố Hồ Chí Minh, và rất nhiều hội thảo cấp quốc gia khác, một lượt trở về học viện đã là đầu tháng Chạp.
Chiều tối Hà Nội trời lặng gió nhưng cái lạnh cứa nhẹ vào da thịt như kim châm. Mưa phùn bắt đầu rơi khiến cả thành phố chìm trong một màn sương mỏng, xám xịt và ủ rũ y như tâm trạng của người đứng đầu T.A.O lúc này.
“Không biết em gái cỏ non của cô đang làm gì?” Mai Thanh Táo thầm nghĩ. Hôm nay là cuối tuần nên chắc em ấy ở nhà, và có thể là đang nấu bữa tối.
Ánh mắt cô ỉu đi như vai áo khoác thấm lạnh, bỗng lạc vào làn hơi mỏng nhẹ từ quán khoai nướng ven đường. Khoai mật nướng trong lò than và dần dần khô lại, lớp mật cô đọng và vỏ khoai cháy xém tạo thành hương thơm đặc trưng cũ kĩ lại quyến rũ, len qua mưa phùn, thơm ngọt đến quặn lòng.
Chị gái hoa quả sơn mua một lúc hẳn ba mươi củ cỡ vừa và chia hai phần, một phần gồm hai mươi củ nướng than truyền thống, một phần là mười củ nướng phô mai tan chảy. Sau đó chở theo sự ngọt ngào này và cả nhớ nhung đến nhà em gái cỏ non.
“Em mua gì, hay là muốn tìm ai?” Người phụ nữ vừa hỏi xong liền ngờ ngợ, cô gái này hình như chị đã gặp ở đâu rồi?
Mai Thanh Táo không chắc đây có đúng là nhà của em ấy không, vì hôm đó hơi tối, nhưng cô nhớ là rất gần đầu ngõ, chắc nhà thứ năm hoặc thứ sáu gì đó. Cô nhìn qua người trước mặt, dưới chân chị ấy còn có một bé trai tầm bốn tuổi, gầy nhỏ như cái kẹo. Nhóc con dường như đang bị thu hút bởi hai túi to bự và thơm lừng mà cô đang xách theo.
“Xin hỏi đây có phải nhà của Hoàng Nhạc Hi làm ở công ty thời trang SHEline không ạ?”
“Đúng rồi, nhưng em là ai?”
“Em là bạn của Nhạc Hi, em tên là Mai Thanh Táo, đang công tác ở học viện đào tạo phiên dịch viên T.A.O ở phố Huế ạ.” Sau đó lại ngọt lịm nói với bạn nhỏ:
“Dì chào con nhé, dì có món ngon tặng con này!”
Nhóc con mím môi ngẩng lên nhìn mẹ, thấy mẹ gật đầu thì mới ngoan ngoãn nhận lấy túi đồ trước mặt:
“Con cảm ơn dì ạ... ay da!” Thằng bé nghiêm túc đến đáng yêu mà ôm túi khoai mật nướng phô mai béo ngậy vào nhà.
Mẹ của cậu bé thì nhất thời ngạc nhiên, hoá ra đây là người mà em gái nhà chị yêu thích từ nhỏ sao? Ngày đó, khi vô tình đọc được nhật ký của em gái, mỗi trang con bé đều nhắc tới một người có tên gọi rất đẹp và khác biệt, chính là tên của cô gái trước mặt, nhưng nội dung rất đơn giản. Thật không ngờ sau nhiều năm như vậy lại có thể gặp được người ta, nhưng không biết là...
“Em vào nhà ngồi đi.”
“Vâng.” Mai Thanh Táo nhìn qua một chút.
Ngôi nhà có mặt tiền tầm bốn mét vuông, hai tầng và không quá sâu. Ngoài cùng bán rau củ, quả, đậu, hành, giá đỗ, dưa muối, các loại gia vị hành tỏi... Rồi đến một bộ bàn ghế tiếp khách kiểu cũ, kế tiếp có một phòng ngủ, phòng bếp, phòng tắm và phòng vệ sinh. Tầng hai chắc là có hai phòng ngủ và chỗ phơi quần áo, cùng phòng tắm và phòng vệ sinh.
Tổng thể không gian đủ dùng, nhà có vẻ xây khá lâu rồi nhưng kiến trúc đơn giản nên không lỗi mốt, hơn nữa rất gọn gàng và sạch sẽ.
“Dì ơi, khoai ngon lắm ạ! Dì ăn đi!” Bé con dùng thìa nhỏ múc ăn rất ngon miệng.
Mặt ngoài cùng giòn tan, bên trong thì mềm mại màu vàng cam sánh lại như mật ong. Lớp phô mai tan chảy vẫn kéo sợi được nhưng lười biếng, dính lấy thìa nhỏ không chịu rời. Nhóc con thồi phù phù vì hơi nóng còn vương, rồi cẩn thận đưa vào miệng. Hai bên má không có mấy lạng thịt của thằng bé phồng lên xẹp xuống, cái miệng nhỏ xíu thỉnh thoảng lại cong veo đầy thoả mãn khiến Mai Thanh Táo yêu thích.
“Ăn ngon như vậy sao?” Cô rón rén ngồi xuống ghế đối diện như sợ làm gián đoạn “cuộc ăn” của đứa trẻ mới quen, nhưng bất ngờ thằng bé lại đưa cho cô một thìa nhỏ và non nớt nói:
“Dì dùng cái này ăn không bị dính tay ạ!” Nhóc con chu chu môi mỏng còn điểm xuyết phô mai, sau đó lại bị chú ý bởi một túi khác còn to hơn túi mà bé vừa cầm, và như phát hiện ra điều đó đó lớn lao liền háo hức:
“Dì ơi, có phải dì biết dì của con thích ăn khoai mật nướng, nên mua nhiều không ạ?”
“Nhưng dì của con là ai?”
“Dì của con tên là Nhạc Hi, Hoàng Nhạc Hi ạ.”
Mẹ của thằng bé vừa ra đã thấy con trai nhà chị có vẻ rất hợp với vị khách này, chị mỉm cười tiếp chuyện:
“Xin lỗi em nhé, chị đang nấu dở nồi cháo trong bếp. Chị là Hoàng An, chị gái ruột của Nhạc Hi, thằng bé là còn trai của chị, Nguyễn Minh Khôi, năm nay bốn tuổi.
Còn hôm nay em không gặp được Nhạc Hi rồi, con bé không có nhà.”
“Em ấy đi đâu ạ?”
Hoàng An không trực tiếp trả lời câu hỏi này, mà khéo léo hỏi sang một chủ để khác, chủ đề mà chị không chắc chắn bao nhiêu năm nay:
“Với tư cách là chị ruột của Nhạc Hi, chị hỏi em một vấn đề hơi riêng tư một chút được không?”
“Chị cứ tự nhiên ạ!” Mai Thanh Táo mơ hồ đoán được chị ấy muốn hỏi điều gì, và mười giây sau, quả đúng là như vậy.
Hoàng An nhìn thẳng cô gái xinh đẹp trước mặt, không tò mò cũng không kỳ thị, chỉ đơn giản là quan tâm người mà chị thương:
“Em có quan hệ như thế nào với Nhạc Hi nhà chị?”