Chương 30

Bởi vì nhân viên nói là bó hoa được giao tới, nên không ai nghĩ người giao lại chính là nhân vật bí ẩn kia.

Tuy là suy đoán của Hoàng Nhạc Hi và chị gái trưởng phòng thiết kế đều hướng đến cùng một người, nhưng cũng không thể trực tiếp đi hỏi người ta được.

Sáng hôm sau, lại là một bó hoa khác được gửi tới, là cúc hoạ mi.

Hôm sau nữa là tulip hồng.

Sau nữa là hoa hướng dương, rồi lavender, hoa mẫu đơn và hoa hồng đỏ.

Liên tiếp một tuần ngày nào cũng một bó hoa cực phẩm với cùng một người gửi, và ký tên bằng hình quả táo vẽ tay. Chỉ khác là người giao tới thì đúng nghĩa là một anh chàng giao hàng.

“Chị Nhạc Hi, phòng thiết kế của chúng ta sắp bị những bó hoa xinh đẹp này chiếm chỗ rồi, còn bọn em thì ghen tị muốn xỉu rồi đấy ạ.” Một em gái trẻ trong phòng dí dỏm lên tiếng khiến mọi người bật cười, mà quả không sai, nếu tuần tới người ta vẫn gửi tiếp thì không còn chỗ để mất thôi.

“Em mang xuống quầy thu ngân một bó, đem sang phòng tiếp khách và phòng bán hàng trực tuyến cho mọi người cắm đi.” Hoàng Nhạc Hi đành phải dùng cách này, đằng nào thì ngày mai người kia cũng tới để quay quảng cáo cho bộ sưu tập mới rồi, nếu đúng là chị ấy thì cô cũng biết thôi.

Nhưng mà không, chị gái hoa quả sơn không hiểu sao lại thay đổi chiến lược, từ muốn đánh nhanh rút gọn sang từ từ trêu đùa. Nhất là khi được hội bạn thân báo cáo là, em gái cỏ non có rất nhiều người theo đuổi nhưng em ấy chưa có mối quan hệ thân thiết nào cả, do đó cô càng tự tin là em ấy hướng về cô, nên càng không vội lộ diện.

Sáng ngày tiếp theo, SHEline bắt đầu công tác chuẩn bị cho sự ra mắt bộ sưu tập xuân hè.

Còn các nhân viên ở tầng một thì khác, họ đang chờ xem hôm nay có hoa giao tới nữa không, nhưng mà gần trưa rồi còn chưa có, chẳng lẽ người đó bỏ cuộc rồi sao?

Đúng lúc này, hẳn một hộp giữ nhiệt to bự được giao tới:

“Xin chào, đây là cơm hộp Bento Nhật Bản, bánh tart hạt dẻ và cà phê muối, mỗi loại năm mươi phần được gửi tặng phó phòng thiết kế nhà các em.” Vẫn là anh chàng giao hàng quen thuộc, nhưng đồ lần này quá nhiều và còn là thực phẩm, nên các nhân viên không giám ký nhận liền báo cho Hoàng Nhạc Hi.

“Xin lỗi em, nhưng tôi không biết là ai gửi đồ này... nên phiền em mang về giao lại cho người ta.” Hoàng Nhạc Hi nhẹ nhàng nói. Lúc nãy nhân viên cửa hàng lên báo cho cô thì người kia cũng nghe thấy, nhưng chị ấy không hề có dấu hiệu gì là người gửi cả, chẳng lẽ cô đoán sai?

Anh chàng giao hàng đương nhiên là đã được chị gái hoa quả sơn hối lộ rồi, nên làm sao có thể ôm đồ về được:

“Cái này em nhận đơn từ nhà hàng, còn không biết ai là người trực tiếp đặt, nếu em mang về thì sẽ bị trừ vào tiền lương đấy ạ, em... còn phải nuôi em trai... nhưng mà đồ đều có thương hiệu và địa chỉ rõ ràng, không sợ ngộ độc đâu ạ.”

“Ồ, ai đang theo đuổi phó phòng của chúng ta mà xông xênh thế nhỉ, có cả bento phong cách hoàng gia Nhật Bản nữa này?” Mai Thanh Táo có mặt đúng lúc để giải vây cho anh chàng giao hàng, cô còn lén lút nháy mắt khen ngợi khiến chàng trai trẻ phải cắn môi nén cười.

Sau đó nhanh như cắt, chị gái hoa quả sơn cầm lên một hộp bento và mở ra thưởng thức, chỉ có làm như vậy thì em gái cỏ non mới không trả lại được đồ, và cũng để em ấy yên tâm là... không có ai hạ độc!

“Chị...” Hoàng Nhạc Khi ngây ngốc nhìn người ta tự nhiên như ở nhà.

“Ngon tuyệt! Cá hồi nướng sốt miso mềm mịn, thơm béo. Món hầm thì dịu ngọt như nắng đầu thu. Trứng hấp thì mượt như thạch, còn có tôm, nấm và gà. Cơm thì dẻo thanh, lại còn có đồ chua mát nhẹ nữa chứ! Người hâm mộ của phó phòng Hi cũng sành ăn quá!” Mai Thanh Táo ăn hết một phần ba xuất bento mới tỏ vẻ ngoan đạo:

“Thôi chết, đây là... phó phòng Hi không muốn nhận sao? Vậy tôi ăn thế này... ừm... không trả lại được rồi!”

“Chị Nhạc Hi?” Một nhân viên thu ngân ái ngại lên tiếng, nho nhỏ đâu đó còn phát ra tiếng bụng đói èo èo khiến tất cả không dám cười, nhưng mặt mày đều sun lại vô cùng hài hước khiến ai đó đành bó tay:

“Được rồi, em đi chia cho mọi người đi.” Hoàng Nhạc Hi lại quay sang nói trước với anh chàng giao hàng:

“Nhưng sau này chị sẽ không nhận bất kỳ đồ gì từ người không rõ danh tính nữa đâu, lúc đó em đừng trách chị làm em bị trừ lương nhé.”

“Em nhớ rồi, chúc chị ăn ngon miệng ạ.”

“...” Hoàng Nhạc Hi âm thầm nghĩ, cô có thể ngon miệng được sao? Rồi lại như có như không mà giận dỗi nhìn cái người không biết ngại kia, thì người ta lại nham nhở dán đến:

“Làm sao đây, tôi ăn một chút rồi, phó phòng Hi ăn chung phần bento này với tôi được không?”

Mọi người: “...”