Chương 29

Tối hôm đó có ba người mất ngủ.

Một người thì hứng thú vì điều hoang đường mà mình chợt nghĩ ra. Một người ngây ngốc mơ tiếp giấc mộng thủa dại khờ. Và một người thì vừa hứng thú lại vừa ngây ngốc... vì một chuyện mới được xác nhận.

Người đầu tiên là Bùi Cảnh Thư. Tiếp theo là Hoàng Nhạc Hi, và cuối cùng là Mai Thanh Táo.

Chị gái hoa quả sơn đang chơi đùa đến rối tung mái tóc pixie thời thượng của mình, tóc ngắn cá tính vừa cắt xong đã mang đến cho cô vô số sự kiện nóng bỏng, hơn cả mấy năm qua cộng lại.

Đầu tiên là sự xuất hiện không mong muốn của người đàn ông đáng quên, Khổng Hữu Trí.

Sau đó là màn gặp lại người quen cũ đáng ghét, Bùi Cảnh Thư.

Và bây giờ càng không tưởng hơn là chuyện của em gái cỏ non!

Vô số thông tin mang tính chất tư liệu mà nhóm bạn thân thời đại học của cô thu thập được về “em gái tình địch” ngày đó, tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào suy nghĩ sai lệch bấy lâu của cô. Nhưng đồng thời lại như thứ hương liệu đắt tiền, khiến cô tò mò, si mê và muốn chinh phục.

“Hoá ra người mà em gái cỏ non thích không phải là Bùi Cảnh Thư... mà chính là cô!” Mai Thanh Táo y như đứa trẻ dành được vị trí số một mà kiêu ngạo thoả mãn. Sau đó lại nhớ tới trước đây, mỗi lần em ấy nhìn cô đều ngọt ngào muốn tan chảy, thế mà cô lại ngu ngốc không hề biết, còn cố tình gán cho người ta danh hiệu “cáo già đội lốt nai tơ” nữa chứ.

“Hoá ra từ đầu em ấy đã là em gái cỏ non của cô rồi đấy. Nhưng sao bây giờ gặp lại mà em ấy lại thờ ơ như vậy?” Thời thế thay đổi, hai chữ “cáo già” đã được gán lên con người nào đó đang vô thức mân mê hai cánh môi cong cong, và nhớ về nụ hôn lần trước... thật ngọt!

Dưới ánh đèn vàng ấm như mật, chị gái hoa quả sơn háo hức xây dựng kế hoạch để ôm ngọn cỏ non về nhà.

Đêm đó trong giấc mơ, gương mặt ngày càng đầy đặn của Mai Thanh Táo xinh đẹp như trăng non, khoé môi vô thức cong lên lộ ra đoá hoa đồng tiền nở rộ và chiếc lúm nồi đồng tinh nghịch như ánh sao cũng mong chờ có người đến hái.

Một buổi sáng đẹp trời cuối tháng mười, thành phố còn ngái ngủ mà người đứng đầu T.A.O đã trở lại sau chuyến công tác một tuần ở Thuỵ Sĩ.

Xe taxi chạy từ sân bay vào nội thành, ánh nắng ngày mới non trẻ bắt đầu ló rạng, dịu dàng hoà tan làn sương lảng bảng, và bắt đầu xen kẽ hương hoa thơm nồng khiến vị khách trên xe chú ý.

“Xin chào!” Chị chủ hàng tươi tắn chào đón vị khách đầu tiên trong ngày.

Mai Thanh Táo vừa bước vào đã bị thu hút bởi những cánh hoa mịn như nhung, e ấp và nhạt màu.

Một lát sau, không gian khô cứng trên xe nháy mắt trở nên dịu ngọt. Anh tài xe liếc nhìn qua gương liền thấy khách hàng của mình ôm theo một bó hoa rất đẹp, ai là người nhận chắc sẽ hạnh phúc lắm đây.

Lại thêm nửa tiếng sau đó, trước cửa SHEline xuất hiện một cô gái cực kỳ cá tính và xinh đẹp.

“Xin lỗi quý khách, một tiếng nữa cửa hàng mới mở cửa ạ!” Một nhân viên bên trong đang lau dọn quầy thu ngân tò mò chạy ra.

Mai Thanh Táo lúc này mới nhận ra là hình như cô nóng lòng rồi, vì còn quá sớm, nhưng là cô không phải đến để mua quần áo đâu, mà là...

“Chào em, tôi là người giao hàng, có một vị khách đặc biệt gửi tặng bó hoa này cho phó phòng thiết kế của SHEline nhà các em, là Hoàng Nhạc Hi đúng không?”

“Đúng ạ, cảm ơn chị, em sẽ giao tận tay cho chị ấy ạ.”

“Đồng ý, à... cái này tặng cho em, chúc em ngày mới vui vẻ nhé!”

“...” Em gái trẻ ngây ngốc nhìn theo người ta ra tận đầu phố, rồi lại nhìn mười một bông hồng phấn được bó tinh tế, còn cả một thanh socola chị ấy vừa đưa cho cô. Nhưng mà... có người đi bộ để giao hàng sao, lại còn có vẻ ngoài bắt mắt như vậy?

Lúc này một nhân viên khác đi ra lau cửa kính thấy vậy liền trêu đùa:

“Này, em làm gì mà ngây người ra thế, ai dà, mới đi làm ngày đầu tiên đã có người hâm mộ tặng hoa rồi đấy à?”

Em gái trẻ này là nhân viên mới nên thảo nào không biết khách vip của công ty. Em ấy thấy đồng nghiệp nói vậy liền đỏ mặt giải thích:

“Không phải đâu ạ, đây là hoa của chị Nhạc Hi, người giao hàng vừa đem tới ạ.”

“Hoa của phó phòng thiết kế sao?” Em nhân viên cũ hóng hớt ngó đến, nhưng mà không phải cố ý xem trộm, mà là tấm thiệp gài ngay ở bên trên và lộ ra duy nhất một biểu tượng vẽ tay “hình quả táo” hết sức ngộ nghĩnh.

“?” Cả hai ngơ ngác nhìn nhau, đây là kiểu theo đuổi gì là đáng yêu vậy?

Ba mươi phút sau đó, người được tặng cũng có suy nghĩ y hệt, còn Tống Phương Khanh và các nhân viên phòng thiết kế thì thi nhau đoán xem người đó là ai.

“Hay đây là một chủ trang trại hoa quả?”

“Hay người này có tên bắt đầu bằng chữ A, apple là của táo mà... hay là chữ T?” Nghe đến chữ T cái, Tống Phương Khanh lập tức tủm tỉm cười nhìn cấp dười trực tiếp của chị, chữ T còn ký tên “hình quả táo” thì còn không phải là... người đó à?

Hoàng Nhạc Hi cũng bất ngờ không kém, chẳng lẽ thực sự là... Mai Thanh Táo?