Thật may là sau đó, việc ký hợp đồng làm người đại diện cho bộ sưu tập xuân hè giữa SHEline và Mai Thanh Táo diễn ra rất suôn sẻ.
Người đứng đầu T.A.O cũng vừa thanh toán phần còn lại của hai mươi bộ đồ đã đặt, và hài lòng ra về.
Nhưng mà, tối đó ba người lại gặp mặt trong buổi liên hoan mừng hợp đồng người đại diện ký kết thành công, do trưởng phòng thiết kế của SHEline mời.
Một tiếng sau, kịch hay và người cũ đồng thời xuất hiện.
Mai Thanh Táo nhíu mày nhìn người đang đi tới bàn tiệc của họ, cô không vui thầm nghĩ, không biết là duyên phận gì mà một ngày gặp chị ta tới hai lần?
“Trùng hợp thật, lại gặp nhau ở đây, mọi người có phiền không nếu tôi ngồi chung một lát?” Là giọng nói như mật ong của Bùi Cảnh Thư, nhưng câu trả lời của một trong ba người trước mặt với vỏ ngoài thì lạnh như ở bắc cực, nhưng bên trong lại nóng bỏng như nước sôi, khiến hương thơm ngọt dịu vừa bay đến lập tức bị loãng ra và bốc hơi:
“Rất phiền!” Lần này Mai Thanh Táo nể mặt nói nhiều hơn hẳn một từ so với lần gặp sáng nay.
“...” Tống Phương Khanh khó xử, một bên là người đại diện mà công ty cô vừa mời được, một bên là khách hàng thân thiết, bên nào cũng không thể làm mất lòng, giờ sao đây?
Còn Hoàng Nhạc Hi thì thực sự mở mang tầm mắt. Mai Thanh Táo không chỉ nổi danh vì chuyên môn phiên dịch cabin trung, anh đỉnh cao, mà còn ở nghệ thuật ngoại giao khéo léo, nhưng mà chị ấy lại hai lần trong một ngày, không hề để cho chị gái mới đến một chút mặt mũi nào. Mà rõ ràng trước đây hai người cùng trường cùng khoa, và còn có tin đồn, Mai Thanh Táo thích Bùi Cảnh Thư, cũng là lý do khiến cô vô tình trở thành “tình địch” của chị gái họ Mai cơ mà? Chẳng lẽ chị ấy thấy người kia đi lấy chồng nên... ghen sao?
Hoàng Nhạc Hi bất chợt dâng lên cảm giác khó chịu, tựa như bắt tại trận người cô thích đang tình tứ với người khác, nên cô vội vàng phá vỡ không khí ngột ngạt:
“Xin lỗi, em đi rửa tay một chút!”
Và vẫn như lần đầu tiên mà Mai Thanh Táo gặp lại em gái cỏ non, cô cũng đứng lên theo sau:
“Em cũng đi rửa tay!”
“...” Tống Phương Khanh không hiểu hai người kia đang yên lành sao lại chạy đi hết thế, nhưng mà thế cờ khó vô tình rơi vào tay cô rồi, không đỡ không được, nên đành mặt dầy:
“Giảng viên Thư đừng để ý câu nói vừa rồi nhé, em ấy say rồi, em ngồi xuống đây đi.”
Bùi Cảnh Thư thế nhưng vẫn giữ được tư thái dịu dàng như nước, tất nhiên là cô biết em gái kia chưa say:
“Em không để ý đâu ạ, em ấy luôn như vậy, vừa nãy em chỉ là nói vui thôi, chứ em đi cùng bạn bên kia... em xin phép sang đó ạ.”
“À... là vậy hả, ừ, em đi đi, lần sau có dịp chúng ta cùng ăn cơm!” Tống Phương Khanh như được giải thoát. Hoá ra đây là cách người quen giao tiếp với nhau đấy à? Mà sao Nhạc Hi và người đại diện mới của chị còn chưa quay lại nhỉ?
Lúc này trong phòng vệ sinh của nhà hàng.
Hoàng Nhạc Hi đang đứng cạnh Mai Thanh Táo, cả hai cùng rửa tay ở vòi nước trước gương. Sau đó trong không gian giới hạn bắt đầu diễn ra màn đối thoại thú vị:
“Chị không thích chị Cảnh Thư à?”
“Tại sao tôi phải thích chị ta?”
“?”
“Phó phòng Hi có vẻ thân thiết với chị ta nhỉ?”
“Chị ấy là khách hàng của SHEline!”
“Tôi cũng là khách hàng của SHEline, sao không thấy em thân thiết với tôi?”
“...”
“Em thích chị ta?” Mai Thanh Táo đánh vào trọng điểm, em gái cỏ non này hồi đó nổi tiếng là người yêu nhỏ bé của Bùi Cảnh Thư mà, bây giờ người ta đi lấy chồng rồi vẫn còn vương vấn sao? Mà nhắc tới chuyện này làm cô nhớ tới hội Lê Lan, sao mấy bạn tốt nhà cô còn chưa có báo cáo gì hết vậy?
“Chị ấy là bạn bình thường của tôi.” Hoàng Nhạc Hi nói xong mới thấy hình như có gì đó sai sai. Tại sao cô phải ngoan ngoãn trả lời người ta chứ? Nhưng câu tiếp theo mà người ta nói mới thực sự khiến cô nghi ngờ nhân sinh:
“Ừ, thế thì tốt, em ngây thơ lắm, cẩn thận kẻo bị chị ta bán đi cũng không biết đâu.”
“...”