Chương 25

Tại một góc khuất, Khổng Hữu Tình sợ đến xanh mặt nhìn anh trai bà ta bị áp tải về đồn, hai chân run run vô định đi về phía trước, vậy là họ xong đời rồi!

Sáng sớm hôm sau, thông tin T.A.O có trộm đột nhập đã thành chủ đề nóng khắp các con phố lân cận, từ quán bún ốc đến trà đá vỉa hè, mỗi người lại thêm mắm thêm muối một chút vô cùng kỳ thú.

Tâm trạng Mai Thanh Táo rất tốt, cuối cùng chuyện này cũng khép lại. Bà ngoại và cậu mợ của cô sau một ngày di cư cũng đã trở về cuộc sống bình thường. Còn gã đàn ông kia thì... chắc chắn sẽ còn ở trong đó lâu lâu nữa đấy. Nhưng để đảm bảo, thì cô vẫn cử người trông nhìn ông ta và cả em gái của ông ta ở ngoài.

Sau đó cô sảng khoái khen ngợi hai nhân viên bảo vệ của công ty, rồi ung dung tiến vào đế chế riêng của cô, nơi mà kẻ nào muốn xâm phạm thì ắt phải trả giá.

Tất cả đã được thu dọn sạch sẽ như chưa hề có màn xáo trộn nào cả. Còn có một bóng dáng nhỏ nhắn với sống lưng thẳng tắp, đang nghiêm túc ngồi trong phòng tiếp khách, là đang chờ cô sao?

"Chị Thanh Táo, cô gái trẻ kia nói là muốn gặp chị có việc riêng, em nhìn qua rồi, không có dấu hiệu gì khả nghi, cô ấy tên là Khổng Linh Chi." Thanh Thanh ở quầy lễ tân nhỏ giọng thông báo cho giám đốc nhà cô. Từ khi xảy ra sự cố kia, bất kỳ khách hàng nào họ cũng phải đánh giá tổng quan một lượt mới yên tâm.

"Là em gái này!" Mai Thanh Táo không tỏ thái độ gì, chậm rãi đi đến chỗ người ta đang chờ.

Dường như em ấy nghe được tiếng giầy cao gót rất khẽ của cô nên ngẩng đầu:

"Chị... chị Thanh Táo! Em là Linh Chi ạ. Em là cháu ngoại của ông cụ mà chị mới mua lại ngôi nhà ở chợ thị trấn. Em... em cảm ơn chị, nhờ có chị nên mẹ em mới được cứu chữa kịp thời. Em cảm ơn chị rất nhiều ạ!" Khổng Linh Chi lễ phép cúi người ba mươi độ. Dáng dấp như chim non, cực kỳ mong manh khiến người ta muốn che chở.

Mai Thanh Táo không che dấu ý tứ. Cô thẳng thắn nhìn đứa trẻ này, người có chung phần huyết thống không đáng giá của gã đàn ông kia.

Em ấy không giới thiệu là Khổng Linh Chi, mà chỉ nói là Linh Chi, còn nói là cháu ngoại của ông cụ chứ không phải là con gái của ông ta. Vậy có thể là... đứa trẻ này cũng giống như cô, chán ghét việc phải liên quan đến người từng được gọi là bố đó.

"Em không cần cảm ơn tôi, tôi mua nhà của ông bà em chứ không phải cho không. Nhưng là, tạm thời gia đình em có thể thuê lại ngôi nhà đó, đến khi nào tôi muốn dùng cho mục đích khác."

Khổng Linh Chi bất ngờ, cô thực sự không biết chị ấy có nhận ra cô là con của ông ta không, vì cô hoàn toàn không có ngoại hình giống con người đó. Mà cho dù thế nào đi nữa, chị ấy vẫn là người mà từ trước đến giờ, cô luôn lấy làm gương để noi theo. Nhưng mà, ngôi nhà đó...

"Chị... có thể chị sẽ nghĩ thỉnh cầu này của em thật hoang đường, nhưng là... nếu chị muốn bán lại ngôi nhà đó, thì có thể chờ thêm vài năm nữa được không ạ? Em... em muốn được mua lại, vì ngôi nhà này có ý nghĩa lớn với gia đình của em ạ!"

Ngũ quan sắc sảo của Mai Thanh Táo lộ ra vẻ hứng thú, đứa trẻ này vậy mà muốn mua lại ngôi nhà? Cũng được, nhưng để xem em ấy làm sao kiếm đủ tiền.

"Được, vậy em phải nhanh nhanh một chút, nhỡ tôi đổi ý thì..."

"..." Khổng Linh Chi rối ren.

Chị gái hoa quả sơn bâng quơ trả lời xong lại phải nén cười, đứa trẻ này cũng vui đấy, trêu em ấy cũng thú vị như em gái cỏ non.

"?" Nghĩ đến đây cô chợt cảm giác có gì đó không đúng. Từ bao giờ mà cô lại hay nghĩ đến cáo già đội lốt nai tơ kia? Còn luôn muốn nhìn thấy bộ dạng ngại ngùng và tức giận nho nhỏ của em ấy?

"Không lẽ..." Mai Thanh Táo âm thầm nhớ đến lời cậu của cô nói hôm trước, về cách mà ông nhận ra, ông đã yêu mợ của nhà cô như thế nào!

"Không được, chắc chắn là không phải như vậy!" Chị gái nào đó cố tình xua tan ý nghĩa kỳ quái, nhưng lại bận rộn lục lọi và nhận ra, sáng nay còn có lịch hẹn sang SHEline của em gái... à ừm... cỏ non đó để thử đồ.

"Cũng thật mong chờ!"