Khổng Hữu Trí không thể chờ thêm được nữa, sáng nay sau khi rời khỏi T.A.O, ông ta đã bắt xe khách tìm được tới nhà “mẹ vợ cũ”, với ý tưởng doạ nạt kiếm chút tiền, và điên cuồng hơn là, dùng họ để tống tiền Mai Thanh Táo.
Nhưng ngoài dự đoán, sân nhà sạch bóng lại không hề có người, ông ta dò hỏi còn biết cả quán nhỏ của Thanh Du, nhưng kỳ lạ cũng đóng cửa. Ông ta còn muốn tìm kiếm xem họ đang ở đâu, thì công an xóm xuất hiện khiến gã đàn ông này vội chạy trốn.
Không còn cách nào khác, ông ta tìm về thủ đô và quyết định liều lĩnh, muốn đánh cắp dữ liệu của T.A.O bán cho công ty cạnh tranh.
“Chị, ông ta đến và vừa rời đi rồi!” Mai Thanh Du vội thông báo cho chị họ nhà cậu. Nếu không phải chị cậu dặn dò không được nóng giận mất khôn, thì khi nhìn thấy gã đàn ông đê tiện kia, cậu đã đánh cho ông ta không còn đường sống rồi.
Ánh mắt hận thù của Mai Thanh Táo như thể đốt cháy không khí xung quanh, gã đàn ông này, nóng lòng như vậy sao?
Cô liền gọi điện cho Thanh Hà, bắt con bé lập tức xin nghỉ và bắt xe đến căn hộ của cô. Ông ta không tìm được người nhà của cô ở quê, nhiều khả năng đang quay lại tìm cô và em gái, hoặc đột nhập vào học viện. Chỉ có để con bé ở bên cạnh thì cô mới yên tâm được, căn hộ của cô nằm trong toà chung cư cao cấp nhất thành phố, bảo mật ba lớp, người ngoài không thể lọt qua lớp đầu tiên nếu không có chính chủ trực tiếp liên hệ với bảo vệ. Nên Thanh Hà ở đó tuyệt đối an toàn.
Còn ông ta muốn tìm cô, hay là vào học viện, vậy thì tốt quá!
Nửa đêm.
Ánh đèn đường lặng lẽ rọi xuống vỉa hè lác đác lá khô, in những bóng cây méo mó run rẩy theo gió.
Lác đác vài ánh đèn pha của taxi muộn hoặc tiếng xe máy vυ"t qua nhanh như một hơi thở. Các cửa hiệu thời trang dọc hai bên đường im lìm sau lớp kính, đèn tắt, biển hiệu rực rỡ cũng như nhắm mắt ngủ.
Tiếng bước chân vang lên trên vỉa hè nghe rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch, như thể đường phố đang nín thở lắng nghe chính mình. Một vài quán ăn đêm vẫn đỏ lửa, khói bốc lên thơm lừng mùi cháo sườn, bún mọc, đánh thức ký ức của những đêm Hà Nội tuổi trẻ, thức khuya vì một cơn đói hay vì chẳng muốn ngủ sớm.
Bỗng ở phía sau của học viện nổi tiếng, âm thanh rất khẽ của tiếng vài sợi dây nào đó bị cắt đứt, và dường như nguồn điện cũng không còn tồn tại.
Ánh mắt Đàm Tùng Bách loé sáng, ngón tay anh bấm vào thiết bị liên lạc chuyên dụng báo cho La Mạnh Đỗ, và ẩn nấp rình mồi.
"Tách!" Một cánh cửa sổ hé mở, rèm rido lay động. Không ai thấy rõ, nhưng có điều gì đó đã thay đổi.
Một bóng người to lớn lách qua khung cửa hẹp. Gót giày cao su chạm sàn không phát ra tiếng. Từng cử động uyển chuyển như một “lão cáo già” hành nghề đỉnh cao, được tôi luyện từ hàng chục năm làm việc trong bóng tối.
Ông ta dừng lại một thoáng và thận trọng, sau đó như cảm thấy không còn gì cố kỵ liền ung dung.
Hàng loạt động tác tiếp theo diễn ra đúng y như người chủ nơi này dự đoán, nhưng bảo vệ của cô chưa vội làm gì cả, phải tóm được cả gốc lẫn ngọn mới vui.
Từ xa, trong màn đêm, một tiếng mèo kêu vang lên bất thường. Ông ta không ngẩng đầu, nhưng bàn tay đã chuyển động nhanh hơn, sắc hơn. Kế hoạch rút lui phải bắt đầu ngay.
Đột nhiên, "cạch!", tiếng cửa an ninh ở hành lang bật mở. Không có báo động hú lên. Không có còi rú. Tất cả diễn ra như thể đã được dàn dựng từ trước,êm gọn và triệt để.
Rồi tất cả đèn đồng loạt bật sáng.
Ánh sáng huỳnh quang trắng lạnh quét qua căn phòng trong chưa đầy nửa giây, phơi bày toàn bộ hiện trường. Cửa sổ mở toang. Camera bị cắt dây treo lủng lẳng. Màn hình máy tính đang chạy dòng mã khôi phục tệp mã hóa. Và gã đàn ông to lớn đứng sững như một pho tượng giữa cơn lốc ánh sáng, tay vẫn chưa rút ra khỏi bàn phím.
"Chết tiệt!" Khổng Hữu Trí nghiến răng, sao lại còn có điện, trước khi trèo vào hắn đã vô hiêu hoá thiết bị này rồi cơ mà. Còn cố tình mang ổ tích điện để cắm máy tính nữa.
Nhưng bề ngoài hắn không hề hoảng loạn, đôi mắt đỏ ngầu liếc ra phía sau lưng, cửa sổ vẫn mở.
“Hắn nhảy xuống sân sau!” Đàm Tùng Bách hét lên từ bộ đàm.
Xuyên qua khoảng trống ba tầng cao và gió thốc lên lạnh buốt, Khổng Hữu Trí tiếp đất bằng một cú lăn tròn gọn ghẽ giữa sân sau học viện. Không quản đau đớn, ông ta lập tức phóng về phía đầu ngõ bên cạnh, nơi ánh sáng còn chưa kịp chiếu tới.
Tiếng chân đuổi sát phía sau.
Một cú giật tay.
RẦM! Ông ta bị La Mạnh Đỗ ép vào tường, mặt kề sát lớp xi măng ráp lạnh, bả vai bị ghì chặt như đang rạn nứt. Chiếc USB văng ra khỏi tay, lăn lóc trên nền đất ướt sương, nằm im như một bằng chứng vô tri đắt giá.
Tiếng còng số tám khóa vào cổ tay vang lên khô khốc.
“Bắt được rồi. Đối tượng nam. Khoảng… có vẻ cao tuổi, nhưng còn khỏe như bò!" Một trong ba đồng chí cảnh sát vừa được thông báo đã kịp thời có mặt.