Ngày đó, Mai Thanh Du mới bốn tuổi và em gái của cậu thì một tuổi, rất nhỏ, vốn không thể hiểu được bác và chị họ của cậu xảy ra chuyện gì.
Nhưng dần dần lớn lên, nhìn thấy chị họ học tập điên cuồng và chưa bao giờ thấy nhà cậu nhắc đến bố của chị ấy. Cậu tò mò hỏi mẹ, và câu trả lời của bà gim chặt vào ký ức, biến thành tình yêu không thể đong đếm của cậu dành cho chị họ, một người vừa như chị ruột, lại như một dì nhỏ luôn khiến cậu ngưỡng mộ và noi theo.
Bà nói rằng:
“Người đàn ông đó không xứng đáng để chị của con gọi là bố. Chị của con chưa từng có bố trên cuộc đời này. Nhưng chị của con có mẹ, có bà, và có chúng ta. Bà nội của con, bố mẹ, con cùng Thanh Hà, bác Thanh Đào và chị của con, chúng ta là một gia đình, là người một nhà.
Sau này con cao lớn hơn, là một chàng trai trưởng thành, hãy là một người đàn ông tốt như bố của con, yêu thương và che chở cho chị của con và em gái, và cho cô gái mà con thích nhé!”
“Bling... bling...” Điện thoại reo lên, chàng trai to cao hai mươi bảy tuổi với vẻ ngoài ưa nhìn vội nén xuống xao động, là chị của cậu.
“Chị...”
Mai Thanh Táo không yên tâm, nên gấp rút gọi về cho em họ của cô ở xứ sở đồi chè xinh đẹp, cô phải hành động trước, đề phòng hai anh em gã đàn ông kia chó cùng rứt dậu rồi làm hại gia đình và bạn bè của cô.
Người thân còn lại của cô chỉ còn bà ngoại và cậu mợ cùng Dưa chuột ở quê, Thanh Hà thì đã ở thủ đô. Đây là hai mục tiêu mà Khổng Hữu Trí có khả năng nhắm tới, cô nhất định không được lơ là.
Bên cạnh đó còn có học viện và nhóm bạn thân.
Nhưng cô và hội Phí Kiều Anh đều thuộc típ người không đăng hình ảnh đời sống cá nhân lên mạng xã hội, nên facebook của cô chỉ có bài viết liên quan đến công việc phiên dịch, có nghĩa là không thể tìm được ai là bạn bè thân cận của cô.
Vậy thì chỉ còn học viện là mục tiêu tiếp theo.
Sau khi dặn dò em họ, cô liền gọi Đàm Tùng Bách và cả La Mạnh Đỗ, hai người bảo vệ tại học viện.
“Mạnh Đỗ, em lập tức gọi thợ đến lắp thêm camera ở cổng chính và cổng phụ cùng toàn bộ bên trong học viện, loại chạy bằng pin dung lượng cao, nhớ là lắp thêm chứ không phải thay mới, và dấu kín. Tiện thế kiểm tra hệ thống điện, đảm bảo có thể hoạt động độc lập khi đột ngột bị cắt điện.
Anh Bách, theo em đoán, hai người này đang cần tiền gấp, chắc chắn chưa quá ba ngày họ sẽ quay lại. Họ không tiếp cận được em thì có thể trộm đồ trong học viện. Khổng Hữu Trí sa đoạ nhưng vẫn có đầu óc, ông ta biết chúng ta có thiết bị đắt tiền hoặc sẽ đánh cắp dữ liệu bán cho đối thủ.
Nên mấy ngày này... làm phiền anh và Mạnh Đỗ vất vả rồi.” Mai Thanh Táo vừa rành mạch vừa khéo léo nói với hai người trước mặt. Đây là hai nhân lực cô tuyển lựa kỹ càng từ công ty vệ sĩ uy tín nhất miền bắc, lý lịch trong sạch và rõ ràng. Hơn nữa đãi ngộ ở T.A.O của cô cực kỳ tốt, không có lý do gì để họ tự đạp đổ công việc mơ ước này.
Đàm Tùng Bách và La Mạnh Đỗ nhìn nhau rồi nghiêm túc gật đầu. Học viện này là nơi làm việc mà hai người ưng ý nhất. Không tính đến tiền lương và môi trường chuyên nghiệp, thì người đứng đầu của T.A.O, cô gái giỏi giang trước mặt còn là ân nhân của họ. Nên trừ khi cô ấy không muốn cùng họ hợp tác, hoặc T.A.O không hoạt động nữa, còn lại họ đều nguyện ý theo Mai Thanh Táo.
Một ngày khởi đầu cuộc chiến dần qua đi, hoàng hôn mang theo sương mỏng kéo thủ đô ngả về chiều tối.
Học viện cũng đã tan tầm, còn lại Tịnh Hằng và giám đốc nhà chị ra sau cùng, bên ngoài thì có Đàm Tùng Bách, tối nay anh ấy tăng ca.
Bình thường học viện không cần công tác bảo vệ vào giờ này, vì thiết bị bảo mật rất an toàn. Nhưng sự xuất hiện của Khổng Hữu Trí khiến họ không thể không tăng cường phòng vệ.
Quả thật, đến nửa đêm, khách không mời đã xuất hiện.