Chương 20

Ông cụ không khỏi bất ngờ, nhanh như vậy sao? Cô gái này hình như không phải người ở đây, lại còn rất sang trọng, sao cháu họ ông lại tìm được người ta?

“Cháu là người ở đâu?” Sau khi cả ba vào nhà, ông cụ liền hỏi. Cũng không có trà nước gì cả, vì cả nhà đều ở trên bệnh viện, không khí rất cô liêu.

Mai Thanh Táo nhìn qua xung quanh một lượt, nhà có kiến trúc đẹp và xây dựng kiên cố.

Tuy tối qua cô đã lựa chọn là một người tốt, nhưng dù sao gia đình ông cụ vẫn có tài sản này để bấu víu. Cho dù ngay lúc đó cô sẵn sàng đưa tiền cho họ, thì chưa chắc họ đã nhận. Vậy thì dùng cách này đi, mua lại ngôi nhà với giá tốt, sau đó để ông cụ thuê lại cũng được.

Bên phía gia đình ông cụ không thấy mắc nợ ân tình, mà cô thì cũng không thiệt. Còn chuyện của sau này thì lại để sau này rồi tính.

“Cháu ở thủ đô, thưa ông. Sáng nay cháu dừng nghỉ ở đây, tình cờ nghe nói ông muốn bán ngôi nhà này, không biết ông mong muốn bán bao nhiêu tiền ạ?”

Cháu họ của ông cụ lên tiếng:

“Tôi xin phép thay ông cụ bàn bạc với cô, ngôi nhà này nằm trên mặt đường lớn ở trung tâm thị trấn và ngay sát chợ, gần trường học, bệnh viện, lại cách thủ đô chưa đến một tiếng đồng hồ chạy xe, đường rất đẹp. Nhà lại xây kiên cố, thoáng mát và sạch sẽ. Cô mua về có thể trực tiếp vào ở và kinh đoanh, hoặc đầu tư sinh lời đều rất tốt.

Ông cụ mong muốn để lại với giá hơn sáu tỷ, cô có thể tham khảo giá các nhà lân cận rồi quyết định.

Nhưng mà, vị trí tốt, nhà đẹp với mức giá như vậy... thực sự không có nhiều!”

Mai Thanh Táo thầm khen ngợi anh chàng trước mặt, thảo nào ông cụ nhờ cậy đi tìm người mua ngôi nhà của họ. Rất hiểu biết và khéo léo! Nhưng nếu hôm nay người hỏi mua không phải là cô, thì chắc chắn anh chàng này dù có khôn khéo đến đâu, thì ông cụ cũng sẽ bị ép giá. Còn cô thì không:

“Tôi đồng ý, chỉ cần ra lộc một chút cho may mắn là được!”

Ông cụ và cháu họ bất ngờ nhìn nhau, họ nghĩ chưa chắc cô gái này đồng ý với giá mà họ đưa ra. Vì có thể cô ấy cũng nghe ngóng được tình hình của họ.

“Cảm ơn cô, vậy bây giờ chúng ta lập hợp đồng đặt cọc, ngay bên kia là nhà của trưởng khu, tôi sẽ mời anh ấy sang làm chứng. Còn những giấy tờ và thủ tục còn lại, chúng ta sẽ hoàn thành trong thời gian gần nhất, có thể mất tổng cộng từ hai đến ba tuần.” Cháu họ của ông cụ phân tích chi tiết. Bởi vì nhà anh em đều không có tiền, nên trước mắt, họ cần số tiền đặt cọc này để nộp tiền phẫu thuật cho mẹ của Linh Chi.

Mai Thanh Táo tất nhiên nắm rõ quy trình này, hợp đồng đặt cọc có thể công chứng hoặc viết tay và có người làm chứng uy tín. Số tiền đặt cọc tuỳ theo giá trị căn nhà. Và ghi rõ thời hạn ký hợp đồng công chứng chính thức.

“Đồng ý, vậy tôi đặc cọc ba trăm triệu được không?”

“Được, đợi tôi đi mời trưởng khu.”

Hai mươi phút sau đó, ông cụ cầm số tiền trong tay mà cảm xúc đan xen khó tả. Vừa thả xuống lo lắng và thắp lên hy vọng, lại bồi hồi luyến tiếc người bạn đã cùng ông bà đi qua cả đời người này.

Nhưng càng không chân thực hơn là, ông cụ và cháu họ của ông, đều đang ngồi cùng xe với người vừa mua ngôi nhà của họ đi vào thủ đô.

Và càng hoang đường hơn là, Mai Thanh Táo đang nhận cuộc gọi của Thanh Thanh nói là, gã đàn ông kia đã có mặt tại học viện.

Cánh môi cô vô thức cong lên với biên độ rất nhỏ, trầm ngâm ngắm nhìn dòng người vội vã.

Sau đó lại như có như không liếc nhìn ông cụ qua gương, nếu ông cụ mà biết, người gián tiếp giúp con gái của họ, lại chính là con gái của vợ trước, của chồng cũ nhà con gái ông, thì chắc sẽ đấu tranh tư tưởng nhiều lắm đây!

Và sở dĩ cô không nghĩ đến cụm từ “con cùng bố khác mẹ với cháu gái nhà ông cụ”, là bởi vì đối với cả cô và đứa trẻ kia, ông ta hoàn toàn không xứng!

Một tiếng đồng hồ sau.

“Thanh Táo, người đó đến rồi!” Hôm nay là ca trực của Đàm Tùng Bách. Anh trai bảo vệ bốn mươi tuổi thần bí đi ra thông báo cho giám đốc của các anh:

“Đi cùng còn có một người phụ nữ khác, họ đang ngồi trong phòng tiếp khách.”

“Em biết rồi. À, khoan đã... anh đi mời mấy anh em công an tổ dân phố đến trước cửa học viện uống vài chén trà cho ấm bụng đi!”

Đàm Tùng Bách vừa nghe liền hiểu ý của chủ nhân T.A.O nổi danh, sắc bén và thu phục lòng người này:

“Được, việc này cứ giao cho anh!”