Chương 19

Cánh cửa phòng bệnh thật khẽ mở ra, cụ ông với mái tóc bạc phơ như mây trời được cuốn thành một búi nhỏ, giống các cụ già trong tranh cổ, chùm râu dài dường như cũng đượm buồn không hề lay động.

Ông chậm chạp ngồi xuống hàng ghế đối diện, bàn tay gầy guộc nắm chặt thứ gì đó trong túi áo bộ đội dài tay.

Nhưng chỉ là nắm chặt mà không làm gì cả, cứ như vậy bất động như tảng đá nghìn năm.

“Hai mốt giờ rồi?” Mai Thanh Táo nhìn điện thoại và giật mình, cô đã ngồi im ở đây mấy tiếng đồng hồ liền?

Bỗng nhiên... hình như người cần đến cũng đến rồi, ông cụ mong ngóng nhìn ra đầu hành lang bên trái khiến Mai Thanh Táo vội vàng đi sang góc hàng lang bên phải và chờ đợi.

“Là Khổng Linh Chi!”

Cô gái trẻ bằng tuổi Mai Thanh Hà, năm nay hai mươi bốn tuổi, dáng người nhỏ gầy đến siêu vẹo như sắp ngã, nhưng vẫn cố gắng mạnh mẽ như cành trúc.

“Ông ơi, sao ông lại ra đây, muộn rồi, trời lạnh lắm!”

“Không sao, ông ngồi đợi cháu, thế đã ăn gì chưa? Trong kia còn hai cái bánh mì bơ ruốc đấy.”

Khổng Linh Chi len lén ngăn nước mắt, lấy ra hai mươi tờ tiền xanh xám còn vương mùi lẩu và đồ nướng, đây là tiền dịch tài liệu nhiều đêm liền và tiền chạy bàn ở quán ăn, cộng với một ít là mượn của bạn:

“Cháu ăn cơm ở công ty rồi ạ, hôm nay đưa đoàn du lịch về muộn quá làm ông bà phải chờ rồi, nhưng mà... tuần này cộng cả tiền thưởng là được hẳn mười triệu này ông!”

“?” Mai Thanh Táo âm thầm nghe lén. Đi dẫn đoàn? Dẫn đoàn đến ăn lẩu và tiện thể làm nhân viên chạy bàn luôn sao.

Sau đó lại nghe thấy âm thanh đầy gam màu cũ kĩ:

“Cháu của ông vất vả rồi, nhưng số tiền này quá ít so với khoản chúng ta cần. Sáng mai cháu mang cái này đi bán đi, sau đó ở lại với bà ngoại, ông về quê một chuyến.”

“Không được, đây là kỷ vật còn lại duy nhất của ông bà. Hơn nữa... ông muốn bán ngôi nhà của chúng ta sao?”

“Phải bán gấp thôi, mẹ của con không chờ được lâu nữa.”

“Ông ơi...” Khổng Linh Chi nức nở.

Ông cụ cũng khàn khàn trầm đυ.c.

Từng âm thanh héo hon rơi thẳng vào lòng Mai Thanh Táo khiến tâm trạng cô nặng trĩu.

Ngày đó mẹ của cô cũng mắc bệnh này, nhưng là cô có tiền mà không kịp giữ bà ở lại.

Còn người phụ nữ trong kia, là có thể... không có cơ hội ở lại nếu không có tiền.

“Mẹ... cuối cùng họ cũng như chúng ta, đều là người tổn thương trong mối quan hệ với gã đàn ông kia!” Mai Thanh Táo nhìn ánh trăng cô đơn trên bầu trời thăm thẳm, gió đêm thổi nhẹ qua ô cửa sổ, dịu dàng vuốt ve làm tóc tém mới cắt của cô, tựa như lời lời nhắn nhủ của mẹ ở một nơi xa.

Cô có lựa chọn của mình rồi!

Sáng sớm hôm sau.

Ông cụ vừa về đến nhà ở khu chợ sầm uất của thị trấn, đã thấy một người trong họ của ông, và một cô gái có vẻ ngoài sang trọng, cùng ô tô con mới cứng đỗ ở trước cửa.

“Chú, việc tối qua chú nhờ cháu hỏi đã có kết quả rồi, là cô ấy ạ."