Chương 18

Sau khi thu thập một lượng thông tin khổng lồ từ chỗ em họ, Mai Thanh Táo không quay lại học viện nữa, mà đi lo việc bao đồng.

Những điều mà Thanh Hạ nói về người đàn bà kia và đứa trẻ bằng tuổi con bé, bám víu vào tâm trí khiến cô xao động.

Hoá ra người phụ nữ đó cũng bị gã đàn ông tồi tệ kia lừa, bà không hề biết ông ta đã có gia đình. Nhưng có đứa nhỏ, nên sau khi mẹ cô ly hôn, hai người này vẫn về chung một nhà.

Nhưng vài năm sau đó, tiền của vốn là của gia đình bà, cũng bị người được gọi là chồng kia đυ.c khoét đến rỗng tuếch. Và đương nhiên là ông ta lại dùng bài cũ, nhưng lần này không còn là với mẹ của cô nữa.

Còn nghe nói ông ta rất nhanh lại có người mới và sinh được con trai. Cô thật tò mò, không biết người phụ nữ như thế nào có thể đồng hành được với kẻ tồi tàn như Khổng Hữu Trí, chắc cũng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Xe chầm chậm lướt qua đường phố quen thuộc, nắng chiều vụn vỡ qua những tán cây, loang loáng trên mặt kính. Gió lùa nhẹ qua khe cửa mở hé, mang theo mùi ngai ngái của lá khô và thoảng đâu đó hương cà phê từ quán ven đường.

Bỗng, bóng dáng ai đó lướt qua thu hút sự chú ý của chị gái hoa quả sơn, là... em gái cỏ non?

Nhưng ngoài dự đoán, Mai Thanh Táo không vội vàng tiếp cận, chỉ vương vấn nhìn người ta lên taxi và rời đi.

Sau đó, cô men theo địa chỉ mà em họ nhà cô vừa ghi trên tờ giấy nhỏ, đến được một quán lẩu Đài Loan khá to, cách học viện tầm hai mươi phút chạy xe, ngược hướng so với căn hộ của cô.

Từ bên này đường nhìn sang, khung cảnh như một bức tranh mờ sương. Hơi nước từ nồi lẩu bay lên từng làn, cuộn mình dưới ánh đèn, tan vào không gian như khói lam chiều ai đó vô tình để lại.

Mùi hương cũng len lỏi ra tận vỉa hè, mùi nước lẩu ngọt đậm, thoảng cay, xen mùi thịt bò chín tới, mùi nấm tươi, rau xanh vừa nhúng... tất cả quyện lại như một bản giao hưởng âm thầm dành riêng cho chiếc mũi nhạy cảm của những tâm hồn đang đói.

Ánh đèn vàng rơi xuống bàn ghế, rọi lên những gương mặt người ngồi quanh nồi lẩu, vừa cười vừa lau mồ hôi, như thể chẳng màng gì đến cơn gió dần thấu buốt ngoài kia.

Nổi bật trong không gian vội vã, là gam màu vàng xanh từ áo đồng phục của nhân viên. Giữa những gương mặt lắng lo cơm áo gạo tiền, Mai Thanh Táo tìm được đứa trẻ trong điện thoại cô đang bật, rõ ràng làm việc toát mồ hôi, nhưng em gái đó lại ăn mặc thật dầy.

"Mới mười tám giờ?" Còn sớm quá, Mai Thanh Táo lại tìm đến địa chỉ thứ hai, là Bệnh viện Trung ương Quân đội 108.

Mặt tiền sáng đèn rực rỡ nhưng không ai có tâm trạng để thưởng thức. Đi qua cổng lớn, dọc theo hàng cây già lay động nhè nhẹ đến bãi đỗ xe.

Thi thoảng, đèn xe cứu thương vẫn lặng lẽ chớp xanh đỏ chạy vào khu vực khẩn cấp, không ồn ào, chỉ là sự hiện diện thầm lặng của cuộc chiến sinh tử đang diễn ra bên trong.

Mai Thanh Táo lại lấy tờ giấy lúc nãy và cả một bức hình khác trong điện thoại, từ từ đi lên tầng cao của toà nhà trung tâm.

Dọc theo hành lang sáng đèn, tiếng máy monitor kêu bíp bíp đều đặn từ các phòng cấp cứu vang lên như một bản nhạc buồn đều nhịp.

"Là phòng này!" Giầy thể thao thả bước thật khẽ, Mai Thanh Táo nghiêng qua phần kính trong suốt trên cửa phòng bệnh nặng, hình ảnh bên trong và mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi ẩm lạnh của mùa thu, gợi một cảm giác vô cùng nặng nề.

Trong phòng bệnh, một phụ nữ ngoài sáu mươi nằm bất động, ống thở gắn nơi mũi, đầu thì quấn băng mỏng.

Nhưng bóng dáng bên cạnh càng khiến người ta đau lòng hơn. Đó là một cặp vợ chồng già, cụ bà với đôi mắt nhăn nheo đẫm nước và nắm tay người đang ngủ say, cụ ông thì môi run run cầu nguyện trong lặng thầm.

Mai Thanh Táo thở dài ngồi xuống hàng ghế ngoài hành lang và tự hỏi:

"Cô đi xem họ để làm gì? Họ sống sướиɠ khổ thế nào thì đâu có liên quan đến cô."

Nhưng rút cuộc, phần lương thiện trong con người cô vẫn nảy mầm, bởi vì... họ giống với cô của nhiều năm trước!"