Chương 17

Đầu giờ chiều, nhịp sống ở khu phố gần Hồ Gươm vào ngày chủ nhật không hề vội vã.

Không khí se se lạnh nhưng ánh nắng vẫn dịu nhẹ vàng óng rải lên mặt đường. Một vài cây sấu già lặng lẽ bên vỉa hè, lá úa màu và xoay xoay rơi nhẹ bay theo gió heo may mát rượi.

Các cửa hàng dọc phố vẫn mở cửa, dòng người, dòng xe vẫn đi qua nhưng không tất bật, tựa như một Hà Nội cũ kĩ đang khe khẽ thở dài trước khi gió mùa đông bắc kéo về.

Nhưng học viện của Mai Thanh Táo thì vẫn nhộn nhịp như cũ, còn rộn ràng hơn cả các ngày trong tuần.

Chàng trai bảo vệ của học viện, La Mạnh Đỗ vừa thấy xe sang quen thuộc của giám đốc T.A.O nhà các anh đến liền nhanh nhẹn đi tới.

“Ừ, người đàn ông hôm qua có biểu hiện gì lạ không?” Mai Thanh Táo bước xuống khiến em trai bảo vệ ngây ngốc, tại cậu ấy vẫn còn chưa quen với diện mạo “đẹp trai” của chủ nhân T.A.O.

“Ông ta dường như đã mất ngủ nhiều ngày, hoặc là lo sợ, làn da sạm, mắt hõm sâu và ánh nhìn mệt mỏi. Nhưng khẩu khí thì vẫn rất lớn, khi nói còn mang theo mùi rượu cay nồng kèm mùi cơ thể, không hề dễ chịu.” La Mạnh Đỗ miêu tả chi tiết. Đây là do anh nghe Đàm Tùng Bách kể lại, vì hôm qua là ngày làm việc của anh ấy. Nhưng khi xem lại camera thì anh có thể đoán được, người đàn ông đó dường như gần đây không tắm rửa, tóc tai và quần áo cực kỳ nhàu nhĩ và dính bẩn.

Mai Thanh Táo suy tư, điều cậu em này nói trùng khớp với suy đoán của cô, gã đàn ông bội bạc và vũ phu này muốn đến xin tiền của cô sao? Chẳng lẽ gia sản của người đàn bà năm đó, không đủ thoả mãn lối sống hưởng thụ của ông ta?

“Chị biết rồi, em với anh Bách lưu ý những người có hành động lạ, đặc biệt là phải bảo vệ an toàn của học viên khi ra vào học viện. Có gì khả nghi thì báo cho chị.”

“Vâng, chị Thanh Táo.” La Mạnh Đỗ nhìn xe của giám đốc nhà anh phóng đi mất. Chị ấy không vào học viện à?

Sở dĩ Mai Thanh Táo vội chạy đi là để đến chỗ em họ của cô, Mai Thanh Hà hỏi về chuyện của Khổng Linh Chi, người có thể tính là... “từng cùng cha khác mẹ” với cô. Tiện thể đưa em ấy đồ ăn mà cậu mợ gửi lên.

Chung cư mà Mai Thanh Táo mua cho em họ không xa so với học viện, và càng gần so với căn hộ cao cấp của cô. Chạy xe tầm mười lăm phút là tới.

“Này, mau cầm lấy, mẹ của em muốn chị xách theo cả chợ quê lên rồi đấy.”

“Mẹ em luôn vậy mà, chị, chị mau vào ngồi đi, em đi lấy nước cam ấm và bánh ngũ cốc mochi cho chị.” Mai Thanh Hà dáng vóc nhỏ nhắn tương tự Hoàng Nhạc Hi, nên lúc này xách theo đống đồ ăn mà chị họ con bé vừa mang tới trông vô cùng vất vả.

Mai Thanh Táo vui vẻ nhìn đứa em này đi qua đi lại như chim sâu rồi nói:

“Dạo này công việc thế nào, có đủ tiền tiêu không?” Con bé cũng học ngôn ngữ anh, hoàn toàn có thể làm ở một vị trí tốt trong học viện của cô, nhưng chính chủ lại nói muốn cọ sát ở môi trường bên ngoài trước, nên cô cho nó tự vùng vẫy.

“Công việc rất tốt ạ, em còn tiết kiệm được một khoản nho nhỏ rồi đấy ạ.”

“...” Hẳn là học tính tốt này của mợ nhà cô rồi, trong nhà chỉ có Thanh Du là chi tiêu giống cô, không phải kiểu phung phí nhưng chắc chắn cũng không phải dạng tiết kiệm.

“Ừ, cứ thế phát huy. Mà này, chị muốn hỏi em về Khổng Linh Chi, em biết gì về con bé đó thì kể cho chị.”

“Em biết nhiều lắm, chị nghe từ giờ đến tối còn chưa hết đâu.”

“...” Mai Thanh Táo liếc em họ nhà cô. Đứa trẻ này, đi làm hay đi buôn dưa lê đấy. Nhưng chắc hẳn sẽ có ích cho việc ngày mai của cô.