Chương 16

Mai Thanh Du sảng khoái cười vàng ươm như nắng chiều khiến chị họ nhà cậu mềm tan ánh mắt.

Nửa buổi sáng hôm sau, Mai Thanh Táo quyết định quay lại thủ đô sớm hơn dự kiến, vì để chuẩn bị cho màn tiếp đón khách không mời, Khổng Hữu Trí.

Trước đó, cô đã ôm một túi táo đỏ lấy trong kho báu thần kỳ của mợ nhà cô sang cho dì Hồng, vừa coi như sang chơi, vừa cảm ơn dì ấy cho khoai lang.

Nhắc đến kho báu thì nó thần kỳ ở chỗ là, không biết mợ của cô sắp xếp vi diệu thế nào, mà đa số các món lớn bé cô mang về đều được bày thẳng tắp trồng lên nhau, y như cái siêu thị thu nhỏ trong tủ kính ở nhà lớn khiến cô không khỏi trêu đùa:

“Mợ, mợ không đem mấy món này ra ăn là hết hạn đấy, như vậy mới là lãng phí nhé ạ.”

Bà ngoại của cô ung dung ngồi têm trầu trên ghế gỗ quen thuộc, hàm răng ánh lên như viên ngọc quý:

“Mợ của cháu còn cất một tủ nữa trong buồng kia kìa, nhiều quá, hôm nọ mang biếu ông bà ngoại của thằng Dưa, với cho các cụ cạnh nhà , mỗi người một ít mà vẫn chưa thấy vơi.”

“Mợ...” Mai Thanh Táo cười đến nghiêng ngả thì nghe mợ nhà cô trách khéo:

“Còn không phải là cháu mua về nhiều quá á, lần sau mua cho bà một ít đồ dưỡng sinh là được rồi.”

“Vâng, mợ. Vậy mợ cầm cái này đi ạ, đỡ tốn nhiều chỗ cất.”

“Không được, cháu ở thành phố còn cần để làm ăn, thằng Dưa với Thanh Hạ đều được cháu lo lắng chu đáo rồi. Bà và cậu mợ có tiêu gì mấy đâu, mau cất đi.” Vũ Lê Na đẩy lại xấp tiền mà cháu gái đưa tới, đứa trẻ này sinh vào giờ nào mà thảo lảo như vậy chứ.

Mai Thanh Táo bướng bỉnh không chịu, một mực nhét vào túi quần của người thấp bé hơn rồi vội vàng chạy đến bên bà ngoại:

“Tuần sau Táo lại về, bà ngoại ở nhà ăn ngon ngủ ngon nhé ạ. Bà thích cái gì mà ở nhà không có thì bảo mợ gọi cho cháu, để cháu mua dưới thành phố về nha.”

“Được rồi, đi đường cẩn thận, thế mấy lọ dưa cà với cá thính mang ra xe chưa, mợ cháu làm cả chiều hôm qua đấy?”

Cậu của Mai Thanh Táo, Mai Thanh Tiêu nhìn mấy bà cháu mà phì cười. Cháu gái nhà ông thì suốt ngày phải nhắc nhở là mua ít đồ về thôi, nhưng mỗi lần nó đi thì, mẹ và vợ của ông cũng y chang, cứ như là nhét cả chợ quê vào cốp xe của con bé ý.

Tranh thủ lúc Vũ Lê Na chạy ra vườn hái vội thêm một rổ na cuối vụ, đã nứt nhẹ các khe múi nhưng ngọt đậm đà, Mai Thanh Táo liền dí dỏm hỏi cậu của cô:

“Cậu, hồi trước sao cậu biết là cậu thích mợ, và làm sao để mợ đồng ý theo cậu về làm dâu nhà ta?”

“Thì nhìn thấy mợ con cậu liền thích, không nhìn thấy cô ấy thì nhớ, muốn gặp cô ấy, thấy cô ấy cười thì vui vẻ, thấy cô ấy buồn thì lo lắng, đặc biệt là, thấy chàng trai khác có ý đồ tán tỉnh hoặc đứng gần cô ấy thì không vui.

Còn mợ con đồng ý... thì chắc là do cậu của con đẹp trai đi!”

Mai Thanh Táo cười ha ha, nhưng mà không thể phủ nhận, cậu và mẹ của cô ngoại hình khá đẹp, chắc là do di truyền từ ông bà. May là cô giống mẹ, vừa đẹp mà còn không bị giống người kia.

“Cậu nhà cháu lại ba hoa đấy, vì mợ thấy ông ấy chăm chỉ lại thông minh, tính tình cũng tốt, không trai gái lung tung... nên bây giờ, mợ mới là mợ của cháu đấy!” Vũ Lê Na bưng theo rổ na đầy không thấy đỉnh ra tới nói.

“Cậu mợ thật hạnh phúc!” Mai Thanh Táo mỉm cười nhìn gương chiếu hậu, bóng dáng người thương của cô và mái ngói nâu đỏ quen thuộc nhỏ dần.

Xe từ từ tăng tốc, vương vấn đi qua cung đường của đồi chè xanh mát, ánh nắng phản chiếu trên kính xe làm mắt cô cay cay.

Phía trước là phố thị ồn ào, người người chen chúc và công việc bộn bề. Còn phía sau là hơi ấm quê nhà vẫn còn vương trong kẽ áo, trong bàn tay đặt hờ lên vô lăng, và trong những món quà nho nhỏ mà cậu mợ gửi gắm.

Chỉ một ngày về quê thôi, mà tháng nào cũng về một, hai lần nhưng lúc quay đi, trái tim luôn như rơi mất một mảnh nhỏ!

Hơn ba tiếng sau tại thủ đô, trước cửa học viện T.A.O.

“Chị Thanh Táo, chị đến rồi!”