Chương 15

“T.A.O....?” Là học viện của Mai Thanh Táo. Hoàng Nhạc Hi ăn chậm lại và nghe ngóng.

Bình thường cô không quan tâm mấy chủ đề này, nhưng đây là... liên quan đến chị gái lưu manh kia.

“Lúc nãy chị ở gần đó luôn, là một ông chú khá lớn tuổi rồi, trông ngoại hình chắc hồi trẻ cũng phong độ lắm đấy, nhưng mà hiện tại không ổn, lời lẽ còn rất chói tai.” Người tiếp nối câu chuyện là trưởng phòng thiết kế, Tống Phương Khanh, ba mươi sáu tuổi. Đúng lúc chị kết thúc cuộc hẹn với khách quen ở quán cà phê ra thì, bắt gặp cảnh tượng chưa từng có ở học viện danh tiếng.

Mọi người nghe vậy lại rôm rả tham gia.

“Rút cuộc là có chuyện gì nhỉ?”

“Không biết nữa, nhưng mà ông ta khăng khăng đòi gặp chủ của T.A.O.”

“Là giám đốc Mai Thanh Táo?”

“Là chị gái vừa đến SHEline của chúng ta đặt may quần áo đấy.”

Tống Phương Khanh nghe đến sự kiện này mới nhớ tới một việc quan trọng, đây cũng là lý do mà hôm nay tổ thiết kế tăng ca. Bình thường vào cuối tuần, chỉ có bộ phận bán hàng và kho làm việc. Chị liền quay sang hỏi cấp dưới thân cận:

“Nhạc Hi, hôm qua em trực tiếp tư vấn cho cô ấy đúng không?”

“Mai Thanh Táo?” Hoàng Nhạc Hi không biết cấp trên của cô định làm gì, nhưng hôm qua các cô chỉ có một khách hàng đặt thiết kế riêng.

“Ừ, cô ấy là nhân vật có tầm ảnh hưởng trong nhiều tầng lớp, ngoại hình lại bắt mắt, chị muốn mời cô ấy làm người đại diện cho mảng công sở trong bộ sưu tập xuân hè tới của SHEline, em thấy thế nào?”

“...”Hoàng Nhạc Hi có thể trả lời là “cô thấy không hợp sao? Tống Phương Khanh là cấp trên trực tiếp của cô, năng lực của chị ấy lại cực kỳ xuất sắc, ai có thể nói, người mà chị ấy định chọn có vấn đề chứ?

Chỉ là nếu như vậy thì, kế hoạch hạn chế gặp mặt của cô với chị gái nào đó, chưa triển khai đã thất bại ngay từ trong trứng rồi.

“Em không có ý kiến gì thì chúng ta quyết định như vậy đi. Mấy hôm nữa cô ấy đến thử đồ, em đặt vấn đề với người ta, ổn thì chị sang ký hợp đồng luôn, khỏi mất công tìm người khác mà có khi hiệu quả lại không bằng.” Tống Phương Khanh làm việc rất quyết đoán. Cho dù sự cố ồn ào trước cửa T.A.O sáng nay có lan rộng, thì chị tin tưởng cô gái có tên họ khác biệt này có thể xử lý tốt.

Hoàng Nhạc Hi “vâng” một tiếng rồi mắng thầm con người tốt số nào đó.

Chiều cùng ngày, chị gái tốt số họ Mai lại chăm chỉ cùng em họ kiểm kê hàng hoá.

Mai Thanh Du từ nhỏ đã không hứng thú với việc học lên cao, nhưng lại rất có năng khiếu buôn bán. Nên Mai Thanh Táo đã tặng cho em họ của cô ngôi nhà nhỏ ở gần ngay trợ của xã mà trước đây hai mẹ con cô ở.

Thời đó sau khi đi dạy về, mẹ của cô lại cạch cạch may và sửa đồ với chiếc máy khâu cũ. Sau này khi cô bắt đầu kiếm được tiền, thì bà chuyển sang bán rau củ lặt vặt cho vui.

Bây giờ chỗ này sang tên cho Thanh Du, thằng bé mở tiệm bán lương thực, gạo, ngô, khoai, sắn và các loại bột, bán rất đắt hàng.

Còn em gái của Thanh Du, Mai Thanh Hà cũng được chị họ giàu có mua cho một căn hộ chung cu tầm trung, trong nội thành và rất gần công ty dịch thuật của con bé.

Đối với Mai Thanh Táo, hai đứa em này tựa như hai bông hoa nhỏ thuần khiết trong thế giới vật chất của cô. Hai đứa giống y như bà ngoại và cậu mợ, đều không vì cô nghèo mà khinh rẻ, cũng không vì cô giàu có mà lợi dụng, chỉ giản dị là người một nhà, cùng nhau đi qua bao ngày nắng hạn để chờ đón những cơn mưa.

“Chị, cái này là con của dì Hồng vừa chạy qua cho chị này, là khoai lang ruột vàng đấy, héo cuống rồi, ngọt lắm.” Mai Thanh Du xách từ vỉa hè một túi to bự, cậu còn định chiều mát cùng chị họ sang nhà dì hàng xóm này chơi, mà dì ấy lại mang khoai sang cho trước rồi.

“Nhiều như vậy?”

“Vâng, còn đây là gạo nhà mình trồng nhé, em vừa đi xát đấy, gạo này chị có tiền cũng không mua được đâu!”