Chương 14

“Nhưng lâu như vậy không hề liên lạc, đột nhiên hôm nay lại tìm đến là có ý đồ gì?” Mai Thanh Táo nảy số suy nghĩ liền mờ mịt đoán được.

Lúc nãy Thanh Du nói đứa trẻ Khổng Linh Chi kia kinh tế khó khăn, tức là nhà người đàn bà kia phá sản? Có nghĩa là... gã đàn ông từng được gọi là bố của cô không còn chỗ để đào mỏ nữa? Thật thú vị! Đúng là gieo nhân nào thì gặt quả đó. Cô vội dặn dò em gái lễ tân:

“Thanh Thanh, em chụp lại căn cước đó rồi trả lại cho ông ta. Lưu ý anh Bách và Mạnh Đỗ đặc biệt để ý người này, cùng lắm là để ông ta ngồi ở phòng tiếp khách, nhất cử nhất động đều giám sát trực tiếp một một, không được để ông ta đi lung tung trong học viện và làm ảnh hưởng đến học viên.

Còn nữa, không đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của ông ta, nói với ông ta là, nếu muốn gặp chị thì sáng ngày kia trở lại, nói chị đang ở nước ngoài.”

Thanh Thanh hiểu rõ và nhanh nhẹn đi làm việc. Anh Bách và Mạnh Đỗ vừa được nhắc đến là hai bảo vệ ở học viện, thay ca làm các ngày trong tuần, chỉ nghỉ ngày lễ. Là Đàm Tùng Bách bốn mươi tuổi, và La Mạnh Đỗ ba mươi hai tuổi, to cao và đều được đào tạo chuyên nghiệp.

“Thanh Thanh, có người bên dãy phố đối diện hình như đang phát trực tiếp, chúng ta có cần sang nói với họ một tiếng không?” Ngô Khải Bắc, anh chàng lễ tân còn lại của học viện lưỡng lự. Không biết người này với giám đốc nhà họ có quan hệ gì?

Thanh Thanh nhìn ra cũng thấy như vậy, nhưng nhắc được người này thì cũng không phòng được người nọ, mà có lẽ tin tức đã sớm vi vu đầy trên mạng xã hội rồi:

“Không cần đâu, sau khi ông ta nghe anh Bách nhắn lại lời của chị Thanh Táo, thì chắc sẽ rời đi thôi.”

Và đúng là Khổng Hữu Trí đã không còn ném ra những lời chói tai đó nữa, ông ta mang theo gương mặt đỏ chót và dáng đi nghiêng ngả khuất sau đầu phố.

Xa xa ở vùng quê trung du yên bình, tâm trạng đang tốt đẹp của Mai Thanh Táo bị xáo trộn, giống như đang ngắm mặt hồ phẳng lặng mà có người không hiểu phong tình ném cục đá vào, cực kỳ khó chịu.

“Táo ơi, nhanh rửa tay rồi vào ăn cơm.” Vũ Lê Na từ trong bếp gọi với ra.

“Vâng!” Mai Thanh Táo đi đến vòi nước ở diềm sân, đây là đường ống nhỏ mà Thanh Du dẫn từ giếng ra, để thuận tiện cho cả nhà sau khi đi làm về thì rửa tay chân cho sạch rồi mới vào trong sân.

Tia nước trong veo tinh nghịch chảy xuống, mát lạnh làm sạch bụi bặm và mồ hôi, tiện thể rửa trôi luôn chuyện không vui vừa rồi.

“Mợ luộc mì, xong thì trộn với thịt trưng mắm tép và cà chua bi mà cháu vừa mang về, còn có sốt cà chua hành lá với canh trứng kia nữa, cho dễ ăn.” Vũ Lê Na đưa cho cháu gái một cốc nước chè xanh pha với chút đường và quất, tay thì lưu loát gắp mì sợi trắng trong và dai nhẹ ra năm bát tô.

Mai Thanh Táo uống một hơi, cốc nước chua ngọt lại chát nhẹ hết phân nửa, vẫn là hương vị trong ký ức, vô cùng sảng khoái.

Sau đó vui vẻ sắn tay áo cùng em họ bày biện đồ ăn.

Một rổ mì luộc trắng như mây, thêm mấy món ăn kèm, một nhà năm người quây quần, chỉ thiếu Mai Thanh Hà nữa là đủ bộ.

Bỗng, “bụp” một quả cà chua bi tròn vo rơi xuống bàn ăn bằng gỗ, kéo theo tiếng cười ngả màu cũ kĩ nhưng ánh mắt thì vẫn sáng ngời.

Mai Thanh Táo cùng cả nhà đồng loạt nhìn sang cô gái gần trăm tuổi của nhà họ, và thi nhau nghiêng ngả cười như được mùa, bà ngoại vừa bị thất lạc một viên vitamin C và đường tự nhiên bóng bẩy.

“Bà nội dùng cái này đi ạ.” Mai Thanh Du nhanh tay cầm đến một thìa ngắn đưa cho bà nội nhà cậu, rồi tiện thể chén luôn nhân vật gây cười đang đỏ chót trên bàn.

Một bữa ăn không hào nhoáng, không bát đũa sang trọng hay ồn ào tivi và điện thoại, chỉ có tiếng chạm bát, tiếng rột roạt trong khoang miệng xen lẫn vài câu chuyện rì rầm, cùng hương thơm thức ăn và mùi nắng mới ngoài sân, mùi rơm khô sau hè, mùi áo phơi còn âm ấm nhưng lại hạnh phúc tràn đầy.

Cùng lúc tại thủ đô.

Nhân viên của SHEline cũng bắt đầu ăn trưa, là gọi cơm bên ngoài về cùng ăn tại phòng họp công ty.

Và chỗ nào đông người nhàn rỗi thì đương nhiên là có chuyện bát quái để bàn tán.

Phát súng đầu tiên là của một cậu em nhân viên kho bắn ra:

“Lúc nãy mọi người có xem facebook không, có người gây rối trước cửa học viện T.A.O, người qua đường phát trực tiếp đấy!”