Chương 13

Khi cả nhà ra đến nương của mình thì hàng xóm đã thấp thoáng giữa những luống chè xanh mướt.

Những chiếc nón lá nghiêng nghiêng và mũ vải lấp ló, cùng tiếng nói chuyện lao xao giữa các hàng chè, tựa như lời thì thầm của sớm mai, dịu dàng và thấm đượm tình làng nghĩa xóm.

Mặt đất thoang thoảng mùi ẩm của sương dày và cỏ bị bật rễ, quyện với mùi chè và nắng thu, tạo thành hương vị rất riêng của vùng trung du tháng Mười.

Vũ Lê Na thỉnh thoảng lại liếc nhìn cháu gái, chà chà, đứa trẻ quanh năm ngồi bàn giấy cũng chuyên nghiệp quá đi chứ. Bà ngước ra xa xa, những tia nắng bắt đầu hăng hái chiếu sáng bỏng rát rồi, chuẩn bị nghỉ thôi.

“Ông nó à!”

“Táo ơi, Dưa ơi, mau thu gom rồi về thôi.”

Tiếng gọi này làm các cô chú xung quanh phải bật cười. Gia đình hàng xóm của họ đặt tên đến là vui vẻ, toàn là đào, lê, na, dưa, táo, còn có cả tiêu! Có dì nhận ra Thanh Táo là đứa bé năm xưa hay ngồi dưới gốc cây giữa đồi chè học bài, liền rôm rả gọi với sang:

“Táo nhà mẹ Đào về chơi đấy à, cháu còn nhớ cây Muồng già kia không?”

Hồi đầu khi chuyện buồn mới xẩy ra, mỗi lần nghe ai đó nhắc đến tên mẹ, Mai Thanh Táo đều buồn thật lâu. Nhưng sau này, cô lại thấy hạnh phúc khi có người nói câu như vừa rồi, cô cảm giác như mẹ vẫn còn ở bên cô, và trong ký ức của những người từng quen biết.

“Cháu nhớ ạ, mỗi lần cháu ra đó học bài, dì Hồng đi qua đều cho cháu một củ khoai lang nướng, ăn xong lem nhem đến nỗi, mợ cháu suýt thì không nhận ra ạ.”

“Ây dô, còn nhớ được cả dì Hồng luôn đấy, chiều mát sang nhà dì đi, lại lấy khoai lang mang xuống thành phố ăn.”

“Vâng!” Mai Thanh Táo mặt mày khoa trương cười nói.

Sau đó hoà trong không khí làm việc và tán gẫu vui vẻ, một nhà bốn người mang theo dụng cụ ra về, và đi ngang qua người bạn diệp lục nhiều năm tuổi.

Cây Muồng già vươn cao giữa nương chè xanh mướt, cành lá toả nhẹ như chiếc ô khổng lồ che cho các búp chè non, và che chở luôn cả tuổi thơ còn nhiều thiếu thốn của Mai Thanh Táo.

Hồi đó mỗi khi không đến trường, cô bé mười tuổi đều mang theo sách vở ra gốc Muồng, nương nhờ bóng mát và gió trời, nhưng không phải vì thích gần với thiên nhiên, mà là để tiết kiệm điện cho cậu mợ.

Vì mỗi lần cậu và mợ đều không tiếc tiền mà bật quạt để cô học bài, nhưng còn hai người thì lại dùng quạt mo để quạt cho Thanh Du lúc đó mới bốn tuổi và Thanh Hà một tuổi.

Còn có mỗi lần như vậy, mợ của cô đều pha sẵn nước chanh đường, hoặc nước chè xanh thêm ít đường và quất, sau đó cho vào chai và buộc một cục đá nặng rồi ngâm sâu dưới đáy giếng, rất mát. Khi cô sắp bị sấy khô thì mợ lại xuất hiện với thứ đồ uống đặc sản đồng quê thời chưa có tủ lạnh gia đình này, uống một ngụm liền tỉnh táo nhưng nhất quyết không vào nhà, khiến mợ và cậu phải vội mắc một cái mái che bằng vải dù bộ đội mới yên tâm.

Thế mà thoáng cái, cây Muồng đã xù xì, kéo theo vỏ ngoài nâu xám dày cộp, và cô cũng không còn là Táo nhỏ năm xưa!

“Bling... bling...” Vừa đến cổng nhà thì điện thoại của Mai Thanh Táo reo rộn ràng, là em gái làm lễ tân ở học viện của cô.

“Chị Thanh Táo, có một người đàn ông lớn tiếng gây rối và đòi gặp được chị bằng được, bảo vệ ngăn lại nhưng ông ta vẫn đang quát tháo trước cửa học viện ạ.”

“Ông ta có nói tên không?”

“Ông ta... a... có rồi ạ, căn cước của ông ta rơi ở đây, là... Khổng Hữu Trí ạ!”

“...” Mai Thanh Táo cau mày nhìn con đường đầy nắng ấm, nhưng ánh mắt cô như phủ tầng băng mỏng:

“Gã đàn ông này, qua hơn hai mươi năm lại dám đến tận T.A.O để phá cô?”