Kinh tế khó khăn? Ngày đó người đàn ông kia bỏ mẹ con cô đi theo người đàn bà giàu có, còn không phải là vì tiền của nhà người ta sao?
Một ngày nọ, Mai Thanh Táo mười tuổi, mẹ cô phát hiện người được gọi là chồng của bà, cũng là bố của cô, đã nɠɵạı ŧìиɧ với người khác và còn có cả con gái một tuổi.
Bà không hề vương vấn mà ly hôn, vì có chứng cứ bố của cô nɠɵạı ŧìиɧ và bạo hành bà, bà lại có nghề nghiệp ổn định và có thể nuôi con, hơn nữa cô đã đủ tuổi và tự chọn là sống cùng mẹ, nên toà án ngay lập tức giải quyết.
Chưa hết, sau khi cô đồng ý, thì rất nhanh bà đã hoàn thành thủ tục thay đổi danh tính cho cô.
Tức là từ Khổng Tường Vi thành Mai Thanh Táo, và cô cũng đặc biệt yêu thích tên họ vừa dịu dàng, vừa ngộ nghĩnh, lại cá tính và dễ tạo ấn tượng khác biệt này.
Khổng Tường Vi là tên do ông nội quá cố của cô đặt. Còn người cô từng gọi là bố đó thì, hoàn toàn không để lại ấn tượng tốt đẹp trong tuổi thơ của cô.
Ông ta luôn về nhà trong trạng thái say sỉn và rời đi trong bộ dáng đạo mạo, nhưng là để trở thành một phần của ngôi nhà khác.
Thứ khiến cô nhớ nhất là, trong đêm mưa gió đầu hạ đó, khoảnh khắc người được gọi là bố này vung tay đánh mẹ cô ngã xuống, còn nhẫn tâm đá mũi giầy cứng ngắc vào bụng của bà, rồi lấy đi chiếc xe máy cũ, cũng là tài sản có giá trị cuối cùng trong nhà.
Bắt đầu từ giây phút đó, Khổng Hữu Trí mãi mãi không còn tồn tại trong thế giới của cô, cô chưa từng có bố trên cuộc đời này.
Cũng từ đó, ham muốn một cuộc sống giàu sang mạnh mẽ nảy mầm trong lòng cô bé mười tuổi, nhưng là mơ ước làm giàu chân chính, dùng kiến thức, bản lĩnh và tài năng để hiên ngang đứng trên đỉnh cao của danh vọng và quyền lực.
Mỗi ngày cô đều học tập đến điên cuồng. Lớn lên bằng đồng lương chắt chiu của mẹ, và ngô khoai của bà ngoại, cùng tiền bán từng búp chè xanh của cậu mợ. Trưởng thành bằng tri thức vượt trội hơn hẳn các bạn cùng lứa.
Chỉ tiếc là, mẹ của cô chỉ có thể gặt hái thành quả vun trồng của bà trong mấy năm ngắn ngủi. Khi cô đang du học ở Thuỵ Sĩ, bà không may đột quỵ rồi qua đời.
Thế giới của cô lần nữa chìm trong bóng tối. Nhưng cô không cho phép mình gục ngã, chính nỗi đau không thể diễn tả bằng ngôn từ này đã trở thành sức mạnh vô hình khiến cô đột phá, trở thành phiên dịch viên danh tiếng trong và ngoài nước.
Cô tin tưởng rằng ở một thế giới xinh đẹp nào đó, nơi chỉ có hạnh phúc và ánh sáng dịu dàng, hoặc dẫu chỉ là trong những giấc mơ nhẹ tênh phiêu lãng của mây trời, mẹ của cô vẫn có thể cảm nhận được, con gái nhỏ của bà thành công rực rỡ như thế nào!
“Táo à, lần sau về đừng mua nhiều đồ như vậy nữa, cháu xem, cả nhà mình đều sắp tròn như quả bóng rồi đây này!” Giọng nói dí dỏm mộc mạc vang lên kéo Mai Thanh Táo trở về, là mợ của cô.
“Mợ lại sợ cháu tốn tiền đúng không ạ? Mợ đừng lo, Táo của mợ bây giờ là ai chứ?”
Vũ Lê Na mặt mày cong veo nhìn cháu gái, đứa trẻ non nớt năm xưa trưởng thành thật rồi. Còn biết tự khoe khoang nữa kìa. Bà hiền dịu nhắc nhở:
“Ừ, Táo nhà mợ bây giờ đã là người giàu rồi đấy, nhưng cũng không được tiêu hoang, nhớ chưa?”
“Đúng rồi, phải tiết kiệm!” Bà ngoại của Mai Thanh Táo ăn xong một miếng trầu cũng lên tiếng. Tổ hợp lá trầu và một miếng cau tươi, cùng chút vôi trắng mịn hoà quyện tạo thành hương vị cay nồng, nhưng với thâm niên “ăn trầu thay cơm” của người đã đi qua gần trăm năm, thì cảm giác này chỉ như một làn khói mỏng thổi qua, vừa đủ thấy hương lá cũ mà không hề cay mắt.
“Bà ngoại, mợ, cháu nhớ rồi. Và để hưởng ứng tinh thần tiết kiệm của gia đình, sáng nay cháu đăng ký một chân ra đồi chè làm cỏ, xới gốc và vun luống để đỡ tốn tiền thuê nhân công ạ.”
Mai Thanh Tiêu đem mẹt cơm nắm đã cắt lát trắng mịn, đều tăm tắp ra bàn gỗ, nghe thấy vậy liền trêu đùa đứa cháu giỏi giang của nhà ông:
“Được rồi, vậy mau lại ăn cơm nắm rồi xuất phát, thử xem phiên dịch viên nổi tiếng còn nhớ nghề gia truyền không nào?”