Tất nhiên là Hoàng Nhạc Hi không hề biết đến chuyện, danh xưng của cô trong câu chuyện của nhóm bạn người ta chính là “em gái cỏ non”.
Do đó khi vô tình nghe được chị gái kia đã có em gái cỏ non, mà em gái đó còn quản lý tài sản của chị ấy, chứng tỏ vị trí của em ấy trong lòng người ta cực kỳ quan trọng khiến cô nho nhỏ đau lòng.
Hoá ra người cô âm thầm dõi theo và chờ đợi bao năm qua, lại là hoa đã có chủ. Thế mà hai ngày này chị ấy còn không đứng đắn là trêu đùa cô. Đúng là không thể đáng giá người khác quả vẻ bề ngoài, càng không nên theo đuổi thứ không thuộc về mình.
Hoàng Nhạc Hi thất vọng trở về công ty thì Mai Thanh Táo mới quay sang phía này:
“Rút cuộc là cậu muốn giữ túi tiền của mình, hay là muốn làm em gái cỏ non?”
Lê Lan cười ha ha đáp:
“Mình vẫn nên chọn vế đầu tiên đi, vế sau thì già quá rồi, không làm được.”
“...”
Mai Thanh Táo không thể cưỡng lại sự đáng yêu này của bạn học nhà cô, sau đó vui vẻ ôm cổ cậu ấy về học viện để lấy xe đi siêu thị.
Rạng sáng đẹp trời ngày cuối tuần.
Chị gái hoa quả sơn mang theo một núi nhỏ đồ ăn các loại, và đồ gia dụng cần thiết về quê nhà ở vùng trung du miền núi phía bắc.
Cảnh sắc phố thị tấp nập xa dần, không khí dịu dàng và sắc màu làng quê giản dị từ từ hiện ra.
Mai Thanh Táo khởi hành rất sớm, hơn bốn giờ sáng cô đã xuất phát từ thủ đô, về đến ngôi làng với đồi chè thơ mộng nổi tiếng mới là bảy giờ. Những mái ngói nâu sẫm và trập trùng tấm thảm xanh mướt vẫn còn huyền ảo trong sương mù dày đặc, như những gợn sóng mềm mại kéo dài đến tận chân trời.
Cậu mợ của Mai Thanh Táo, Mai Thanh Tiêu và Vũ Lê Na năm nay đều ngoài sáu mươi tuổi, cả hai đang chuẩn bị cơm nắm và muối vừng để ăn sáng rồi ra đồi làm cỏ. Còn đun một ấm nước nóng để pha trà, hơi nước bay lên mỏng nhẹ như làn khói.
Một cụ bà ngồi nghiêng nghiêng trên ghế gỗ nhỏ bên cạnh, đôi tay gầy nhăn nheo thoăn thoắt têm trầu, hàm răng đen như ngọc trai đều tăm tắp ánh lên nụ cười hiền hậu mang theo cả bầu trời kỷ niệm xưa cũ.
Bỗng từ khung cảnh chân thật lại như mộng, chàng thanh niên Dưa chuột háo hức phá vỡ không gian yên tĩnh:
“Chị Thanh Táo, chị về sớm thế ạ.”
Ánh mắt cả nhà cùng nở rộ, những nụ cười chân chất không dấu diếm nâng lên.
Mai Thanh Táo sải bước nhanh hơn vào sân gạch đỏ còn đầy sương ẩm ướt:
“Bà ngoại, cậu mợ, cháu về rồi ạ!” Sau đó lại quay sang em trai đã cao lớn hơn cả cô:
“Dưa chuột, em ra xe mang đồ vào cùng chị.”
Mai Thanh Du bất mãn phản đối cái tên gọi hồi nhỏ kia:
“Chị... đừng gọi em là Dưa chuột được không, người ta sắp lấy vợ rồi đấy!”
“Em có lên ông nội, ông ngoại thì vẫn là Dưa chuột của cả nhà thôi!”
“Chị...”
Bà ngoại cùng cậu mợ nhìn hai chị em trêu đùa mà cười đến nhăn nheo khoé mắt, vui vẻ đến mức rủ rê cả bình minh kéo về.
Mai Thanh Du không đấu được liền mặc kệ, cậu chạy đến ôm thùng đồ ăn to bự từ cốp xe rồi mách nhỏ với chị gái:
“Chị, Khổng Linh Chi kia... thế mà lại làm cho công ty du lịch Xuyên Á, có trụ sở gần ngay công ty dịch thuật của Thanh Hà nhà chúng ta.”
“Không làm biên dịch sao?” Tuy chưa bao giờ để ý tới đứa trẻ “từng chung bố” này, nhưng nhiều lần Thanh Hà nhà cô có nhắc tới, vì hai đứa học cùng trường đại học, nên cô bị động nhớ cái tên này nhưng chưa từng biết con bé trông như thế nào. Nếu không giống ông ta, thì cô có thể bớt đi một phần chán ghét.
“Có làm ạ, nhưng thấy Thanh Hà nói là con bé nhận tài liệu về dịch tại nhà, kiểu làm thêm thôi, nghe nói... kinh tế rất khó khăn.”