Chương 10

Mai Thanh Táo vui vẻ ôm cổ cô bạn thấp hơn rồi trêu chọc:

“Được, cho các cậu cơ hội thể hiện. Còn bây giờ thì mau về học viện của mình, mình lấy xe rồi chúng ta cùng đi siêu thị nhé, cậu thích gì tự nhặt, mình trả tiền.”

“Thanh Táo... cậu đúng là phú bà của mình. Mình sẽ không khách sáo đâu đấy, phải tranh thủ xin xỏ cậu mới được, không là sắp tới, mấy cái ví tiền khổng lồ của cậu bị em gái cỏ non quản lý thì bọn mình làm gì còn cơ hội!” Lê Lan cười ha hả phàn nàn.

“?” Mai Thanh Táo suýt thì sặc nước vì mấy câu nói thật đến hề hước của bạn mình. Em gái cỏ non quản lý tiền của cô? Nghe cũng thú vị đấy chứ!

Còn nhóm bạn từ thời mới nhập trường ngây ngốc này thì, suốt ngày bô bô như vậy chứ có thèm bào món nào của cô đâu, các cậu ấy cũng thực sự phấn đấu rất nhiều.

Lê Lan tất nhiên là không từ chối. Cô đoán là bạn thân của mình cuối tuần này về thăm bà ngoại và cậu mợ của cậu ấy. Mà mỗi lần như vậy, cậu ấy chỉ thiếu nước xách cả siêu thị lên cốp xe chở về thôi.

Mà gia đình nhà cậu mợ và bà ngoại của cậu ấy rất đáng yêu. Cả nhà cứ như một vườn hoa quả đầy vitamin C và ngọt đường.

Mẹ cậu ấy tên là Thanh Đào. Em trai của mẹ cậu ấy là Thanh Tiêu. Hơn nữa, mợ của cậu ấy còn là Vũ Lê Na... là quả Lê và quả Na đấy!

Em họ thì suýt nữa bị đặt là Thanh Dưa, may sao cuối cùng vẫn là Mai Thanh Du. Chỉ có em gái họ là thơ mộng nhất, Mai Thanh Hà.

Còn phú bà, à mà không, chính xác phải là “chị gái giàu có” đang bá vai bá cổ cô thì, từ nhỏ đều được gắn với biệt danh là “hoa quả sơn”. Sau khi nhóm mấy người các cô biết đến cụm từ này thì đều cười đến sảng khoái, và yêu thích gọi từ đó đến giờ.

“Lê Lan, từ từ đã. Cậu có nghĩ là... mình nên thay đổi kiểu tóc không?”

“Thay đổi kiểu tóc?” Lê Lan vô thức dừng lại theo người ta, cả hai cùng ngắm mình qua cửa kính một salon tóc nữ trước mặt.

Mai Thanh Táo lấy ra điện thoại và tìm kiếm một lúc rồi đưa đến trước mặt bạn mình:

“Cậu thấy được không?”

“Tóc pixie?”

“Ừ, tóc dài của mình đang đẹp nhưng mỗi lần gội đầu rồi làm khô khá lâu, bây giờ lười rồi, đi tiệm thì mình không thích.”

Lê Lan vấn vương nhìn mái tóc mượt mà được búi lỏng lẻo, vừa trưởng thành, quyến rũ lại trẻ trung kia, cắt đi thì tiếc, nhưng mà thay đổi cũng hấp dẫn mà! Hơn nữa với gương mặt vương giả rực rỡ kia thì, có cắt tóc húi cua cũng không thành vấn đề.

“Vậy vào cắt luôn, nhưng mà... tóc này cậu có bán không? Hay là mình tặng cho ban tình nguyện của Lâm Vũ, các cậu ấy làm tóc giả tặng cho bệnh nhân ở viện K?”

“Được, lát cậu cầm rồi đưa cho Lâm Vũ đi.” Mai Thanh Táo biết hoạt động này, là tặng tóc cho các bệnh nhân phải hoá trị giúp họ tự tin hơn.

Nửa tiếng sau, tạo hình mới của chị gái hoa quả sơn khiến ngay cả nhà tạo mẫu tóc cũng bất ngờ trước tác phẩm của mình. Quá xuất sắc!

“?” Mai Thanh Táo ngây ngốc nhìn vào gương, một giây... hai giây...

“Là mình đây sao?”

“Oh my god! Thanh Táo, cậu đẹp trai quá....” Lê Lan không giữ hình tượng si mê thốt lên, khiến các nhân viên lẫn khách hàng trong salon bật cười.

Nhưng họ cũng đồng thời cảm thán, cô gái với mái tóc ngắn cá tính này thật cuốn hút. Kiểu tóc pixie với mái dài rủ nhẹ tạo vẻ hiện đại, mạnh mẽ nhưng vẫn giữ được sự mềm mại, nữ tính. Phần tóc sau gáy cắt gọn gàng, ôm nhẹ và phô diễn khí chất thanh niên thành thị.

Tổng thể càng tôn lên gương mặt với nét đẹp không phải dạng chim sa cá lặn, cũng không phải sắc nước hương trời hay yêu kiều duyên dáng, mà là kiểu khí chất khác biệt không hề đại chúng, thông minh phóng khoáng, kiêu ngạo lại rực rỡ, với riêng biệt ngũ quan không quá đẹp nhưng tổ hợp lại thì vô cùng hoàn hảo, sắc sảo nổi bật trên làn da trắng sứ đầy đặn căng tràn.

Đặc biệt là góc nghiêng mê hoặc khiến người ta vừa nhìn liền muốn rơi vào hố tình, nếu còn là đúng góc bên trái với đoá hoa đồng tiền rực rỡ của tạo hoá ban tặng, và tiểu yêu tinh lúm nồi đồng bé xíu kia nữa thì, hẳn là... không thể thoát được mà tình nguyện yêu đơn phương.

“Này, cậu có phải là bạn học hoa quả sơn của bọn mình không đấy, hay là crush quốc dân mới lột xác vậy?” Lê Lan như các em gái mới lớn trong phim thần tượng, lon ton cầm theo lọn tóc dài mà Mai Thanh Táo vừa cắt, rồi theo chân người cao hơn và không ngừng lảm nhảm:

“Ông trời đúng là bất công mà, sao cậu để tóc dài hay ngắn đều đẹp hết vậy? Mình thật muốn biến thành em gái cỏ non quá điiii, vừa được sở hữu chị gái xinh đẹp, vừa nắm luôn cả túi tiền kếch xù của người ta trong tay!”

“?” Hoàng Nhạc Hi đúng lúc đi gặp khách hàng ngang qua nghe thấy hai câu nói này. Cô vô thức nhìn sang liền bất ngờ, chị gái tóc ngắn này... và người bên cạnh... chính là... Mai Thanh Táo và bạn chị ấy?

Sao vừa gần một tiếng trước còn là mái tóc dài búi cao tuỳ ý, mà bây giờ đã gọn gàng tinh anh như vậy? Lại còn... có em gái cỏ non sao?