Chương 5.1: Ngoan, đợi tôi về

“Tiểu Ý.”

“Ừm, tôi ở đây.”

Khi Văn Nhiễm Thanh tỉnh lại, Trì Ý vẫn ăn vận như lúc chờ đợi đêm qua. Hương hoa quả chưa tan hết trong phòng trở nên hơi nồng, dư vị rượu còn vương khiến lòng người chếnh choáng.

Trì Ý không nhìn cô ấy, dịu giọng: “Tôi đi rót cho cô một ly cà phê.”

Việc phải làm đã xong, Trì Ý lại lùi về vị trí vốn có. Dù là ngày cuối cùng, cô vẫn ngoan ngoãn làm một chú hoàng yến biết điều.

Đôi chân thon dài trắng mịn để trần giữa không khí, Trì Ý cũng không bận tâm.

Khi rời phòng, mùi hồng hoa dại hoàn toàn bị ngăn lại sau cánh cửa, cô mới khẽ thở ra. Du͙© vọиɠ gào thét suốt một đêm không hề dịu đi, trái lại là khoảng trống lớn hơn ập tới.

Kỳ mẫn cảm của Trì Ý cũng rơi đúng mấy ngày này. Cô về phòng mình, lấy một ống ức chế và tiêm.

Thuốc ức chế do Văn Nhiễm Thanh chuẩn bị, in logo Dược phẩm Văn thị. Thuốc vào cơ thể nhưng không lập tức đè nén xung động như trước, Trì Ý cho là do đêm qua kí©h thí©ɧ quá mạnh, không để tâm.

Rửa mặt qua loa, cô xúc hạt cà phê vào máy. Lúc bưng tách ra phòng khách, Văn Nhiễm Thanh vừa cúp máy với trợ lý.

Câu hỏi tối qua chưa được trả lời, giờ đã rõ: Hôm nay Văn Nhiễm Thanh ra nước ngoài.

Ly cà phê này xem ra sẽ không uống. Trì Ý lúng túng rụt tay, tự nhấp một ngụm rồi đặt lên bàn trà.

Đắng thật, chẳng hiểu sao ngày nào cô ấy cũng uống thứ này.

“Tôi bay lúc tám giờ sáng.”

Văn Nhiễm Thanh đeo đồng hồ. Trì Ý biết ý giúp cô ấy chỉnh cổ áo.

“Vâng, tổng giám đốc Văn.”

Cô ấy khựng một chút rồi nói tiếp: “Đến nơi còn vài việc phải xử lý, là thủ tục bắt buộc của trường Tuấn Trạch. Nếu nhanh, tối mai có thể về.”

“Biết rồi.” Trì Ý thấy lạ. Người xưa nay ít lời với cô bỗng dặn dò kỹ thế. Cô vuốt phẳng vạt áo, khéo léo tránh ánh mắt cô ấy.

Ánh nhìn của Văn Nhiễm Thanh dừng trên người Trì Ý lâu hơn thường lệ. Gợn sóng thoáng hiện trong mắt đào hoa rồi tắt rất nhanh. Trì Ý không thấy.

“Đi đường cẩn thận.”

Trên gương mặt trẻ tuổi phóng khoáng, đôi mắt cô vẫn sáng và trong như ngày đầu gặp, lúc nào cũng mang ánh sáng.

Thật giống cảnh tiễn người mình yêu đi xa.

Văn Nhiễm Thanh hơi ngẩng, khóe môi khẽ cong, nụ cười mỏng như sương mà cũng đủ làm tan kha khá băng giá.

“Cà phê hại dạ dày, cho thêm đường và sữa.”

“Ngoan, đợi tôi về.”

Sự quan tâm khác thường khiến Trì Ý sững một nhịp. Chưa kịp nghĩ sâu, cửa đã khép, hương hoa nhạt cũng bị mang đi không chút do dự.

Thôi vậy. Dẫu sao giữa cô và Văn Nhiễm Thanh cũng sẽ chẳng còn gì. Cô đã chống đỡ hơn cả một năm ngoài hợp đồng, Trì Ý thấy mình đã làm trọn tình trọn nghĩa.

Cô gọi cho Tống Ngôn. Đầu dây bên kia như chờ sẵn.

Tống Ngôn: “Chim sẻ nhỏ.”

“Cuối cùng cũng nhớ ra tôi? Cuối cùng cũng chịu gọi cho chị Tống của em?”

Tống Ngôn lớn hơn Trì Ý hai tuổi. Trì Ý chưa bao giờ gọi “chị”, vẫn xưng tên là chính. Đến khi biết cô gọi “chị Văn”, Tống Ngôn đã “đau răng” mất một thời gian.

Trì Ý câm nín, vừa đi về phòng vừa bồi hồi trêu chọc lại: “Chị Tống! Người sắp ba mươi rồi mà chẳng kiêng kị gì. Tôi không hề quên chị đâu, không tin hỏi Đàm Cận.”

“Nói công bằng thì là chị đại luật sư Tống bỏ mặc tôi trước.”

Tống Ngôn phì cười, phất tay cho thư ký ra ngoài.

Xem ra lần này Trì Ý thật sự quyết đi ra. Vài năm trước cái cô chim sẻ nhỏ mềm như bún, nói gì cũng không nghe kia, cô sắp không nhận ra nữa.

Giờ thì đỡ rồi, trông đã có “chút con người”.

“Nói nghiêm túc này, vụ ly hôn để tôi nhận.”

“Khè...”

“Này Trì Ý, ly hôn thôi mà có đáng đâu. Không có Văn Nhiễm Thanh thì còn có Tống Ngôn tôi. Mà Omega đầy ra đấy, hoa thơm khắp chân trời, việc gì phải...”

“Không sao.” Vừa mỉa mai cô, một giây sau lại lải nhải vì lo. Bảo Trì Ý không cảm động là không thể. Cô cúi nhặt mảnh thủy tinh, máu loang vào vệt cà phê đen, giọng trở về kiểu nói hết chuyện ngày xưa với Tống Ngôn: “Làm đổ cà phê rồi, đừng lo.”

“Tôi không chủ động kiện ly hôn. Mấy chuyện lặt vặt này khỏi phiền chị. Trong hợp đồng ghi rất rõ, hết hạn, tôi đưa ra, là xong bất cứ lúc nào.”

Hôn nhân không hòa hợp, cả hai đều biết. Bên ngoài đồn ầm việc “hành cung” của Văn Nhiễm Thanh không chỉ một nơi, chim chóc ríu rít nuôi cả bầy. Nhưng cô ấy nói với Trì Ý: Cô ấy đang làm việc.

Trì Ý bán tín bán nghi, rốt cuộc không nỡ thuê người điều tra.

“Hử? Tôi nghe nhầm à. Hôm nay cho tôi mở mang đấy. Vậy là em lên kế hoạch nửa ngày chỉ để "tự công lược" chính mình?”

“Trì Ý ơi Trì Ý, tôi vẫn đánh giá em cao quá, chim sẻ nhỏ!”

Nếu ở trước mặt, kiểu gì Tống Ngôn cũng xì một tiếng. Cô lật lại bản lưu điện tử năm xưa Trì Ý từng gửi mình, hậm hực: “Thôi để tôi lo. Tôi không chuyên ly hôn, nhưng hãng còn thiếu luật sư ly hôn chắc. Nói chung, cuộc hôn này là sẽ xong.”

Vệt bẩn trên sàn đã lau sạch. Chai thủy tinh đựng sữa đứng cô độc một bên. Trì Ý cười bất lực: “Nghe chị.”