Vừa bước xuống từ xe của Hàn Tiêu, Giang Sắt ngẩng đầu lên liền thấy Giang Dã đang đứng dưới cột đèn đường.
Cậu thiếu niên giương ô, ánh mắt đáng thương nhìn cô, trông hệt như một chú chó lớn tội nghiệp.
Giang Sắt giương ô đi tới, ngón tay cố tình chọc vào vết thương trên mặt cậu: "Chẳng phải chị đã bảo em về bôi thuốc rồi sao? Sao thế? Vết thương không đau à?"
Giang Dã ngượng ngùng quay đầu đi: "Không đau."
Thực ra vết thương trên người cậu không nặng lắm, đều là vết thương ngoài da, nhưng dĩ nhiên là vẫn đau. Có điều, với một thiếu niên ở độ tuổi này, nói ra một tiếng "đau" dường như là một chuyện rất mất mặt, cho nên dù đau đến mấy cũng phải cắn chặt răng mà nói không đau.
"Vậy thì để em đau một chút."
Thế là Giang Sắt đổi từ chọc sang véo, ra tay rất mạnh, làm rách miệng vết thương vừa mới khép lại ở khóe môi cậu.
Máu tươi lập tức ứa ra, Giang Dã cuối cùng cũng không nhịn được mà "hít" một tiếng.
Giang Sắt lúc này mới nới lỏng tay, nhưng trên mặt vẫn không có biểu cảm gì.
"Khi trong tay em không có lấy một lá bài tẩy, cách tốt nhất chính là giao mọi chuyện cho người có khả năng xử lý, ví dụ như cảnh sát. Giang Dã, cái thói cậy mạnh ngu ngốc của em ngoài việc làm hỏng chuyện ra thì còn có tác dụng gì nữa?"
Nghe vậy, Giang Dã mím chặt môi, khuôn mặt khuất trong bóng tối lộ ra vẻ bướng bỉnh.
Nhưng cậu biết Giang Sắt đang lo cho mình.
"Chị hai, chuyện của Tào Lượng chị đừng quan tâm, em tự mình giải quyết được. Chị đừng đi... cầu xin những người đó giúp đỡ."
Giang Dã hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại của Giang Sắt. Cậu không muốn vì chuyện của mình mà khiến chị phải cúi đầu cầu xin người khác.
"Em giải quyết thế nào? Phế đi một tay à?" Ánh mắt Giang Sắt dời xuống, liếc nhìn vết sẹo do tàn thuốc trên tay Giang Dã: "Nếu việc phế đi một tay có thể khiến em sửa được cái tính bốc đồng, vậy thì cứ phế đi. Hôm nay phế một tay, còn hơn ngày mai mất cả mạng. Vừa rồi nếu không phải gặp được Hàn Tiêu, chị tuyệt đối sẽ không vào câu lạc bộ tìm em đâu. Giang Dã em nhớ kỹ cho chị, nếu còn có lần sau, sẽ không có ai vào cứu em nữa."
"Chị yên tâm, lần sau em thà phế tay chứ cũng không muốn chị phải đi cầu xin người khác!" Giang Dã hít một hơi, ngẩng cao cổ nói: "Tay phế rồi thì em sẽ ngoan ngoãn đi học đại học, sau này vẫn có thể kiếm tiền như thường. Tóm lại, chị không cần phải tự làm khổ mình."
Trên gương mặt bầm dập của cậu thiếu niên là sự ngoan cố không sợ ngọc đá cùng tan. Giang Sắt nhìn gương mặt thảm hại của cậu, trong thâm tâm lại có một sự đồng cảm lạ thường.
Cái sự ngoan cố muốn cùng đối phương đồng quy vu tận đó, cô cũng đã từng có.
Có lẽ là vì sự đồng cảm này, hoặc cũng có thể là vì sự cố chấp của cậu thiếu niên, đến giờ phút này vẫn không muốn cô phải đi cầu xin người khác.
Giọng điệu của Giang Sắt dịu lại: "Có rất nhiều cách để giải quyết vấn đề, chỉ cần chưa đến bước đường cùng, thì đừng bao giờ chọn cách làm tổn thương bản thân mình nhất."
Cô hơi nâng chiếc ô trong tay lên, trong đôi mắt đen thẳm là sự kiên định khiến người khác phải tin tưởng: "Chị chưa bao giờ cầu xin ai, và cũng sẽ không vì chuyện giữa em và Tào Lượng mà đi cầu xin người khác. Bây giờ, nói rõ cho chị biết trước, tại sao lúc đầu lại đánh gãy tay Tào Lượng?"
Mối thù giữa Giang Dã và Tào Lượng chính là bắt nguồn từ việc Giang Dã đã đập gãy xương tay của Tào Lượng.
Chàng thiếu niên đã từng hùng hồn tuyên bố sẽ kiếm thật nhiều tiền cho cô và Giang Đường, không thể nào lại là một người bốc đồng và thiếu suy nghĩ đến vậy.
Chính vì vậy, Giang Sắt cần phải biết rõ nguyên nhân.
Giang Dã không biết đã nghĩ đến điều gì, sắc mặt bỗng trầm xuống, im lặng không nói một lời.
Mãi cho đến khi vết máu ở khóe môi lại đông lại, cậu mới khẽ nhếch môi, thấp giọng nói: "Em có thể nói cho chị biết, nhưng chị phải hứa với em, không được để chị cả biết chuyện giữa em và Tào Lượng."
...
Lúc đến phố Lê Viên thì đã gần chín giờ tối.
Đèn trong sân không sáng, hiển nhiên vào giờ này, Dư Thi Anh và Giang Xuyên vẫn chưa về.
Giang Sắt vừa lấy chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa, thì một bóng người đột nhiên lao ra từ bóng cây bên cạnh.
"Giang Dã!"
Tay cô run lên, nghiêng đầu nhìn sang, thì thấy một thiếu nữ xinh xắn với mái tóc ngắn ngang tai.
Cô gái ấy cứ nhìn Giang Dã chằm chằm, vành mắt dần đỏ lên.
Thấy cô gái đỏ hoe mắt, Giang Dã hiếm khi nghiến chặt răng, nói: "Khóc cái gì, có đau lắm đâu."
Giang Sắt không cần hỏi cũng biết, đây chính là cô nàng "Kem Cornetto" kia rồi.
Liếc Giang Dã một cái, cô mở cửa rồi một mình đi vào nhà, sau đó gửi một tin nhắn WeChat cho Hứa Chu: [Chu Chu, giúp một tay nhé.]