Cậu còn chưa nói hết lời, chuông cửa vang lên.
Câu lạc bộ này là địa bàn của anh trai Tào Lượng, ai cũng biết hôm nay cậu ta muốn dạy dỗ người khác, nên không ai dám không có mắt mà đến làm phiền.
Tào Lượng buông tay, liếc nhìn thiếu niên tóc đỏ: "Đi mở cửa, xem ai lại phá đám như vậy."
Thiếu niên tóc đỏ cà lơ phất phơ đi ra cửa, theo tiếng "két" cửa mở, một khuôn mặt xinh đẹp thanh tú hiện ra trước mắt.
Đôi mắt sưng húp của thiếu niên sáng lên, huýt sáo một tiếng, trêu chọc: "Người đẹp tìm ai vậy? Tìm Lượng ca hay tìm tôi?"
Hoàng Húc đứng sau Giang Sắt đã không nhịn được nữa, lao vào như một cơn gió, đẩy thiếu niên tóc đỏ một cái.
"Tìm em gái mày ấy Trương Đông! Cái miệng của mày nói chuyện cho sạch sẽ vào!"
Giang Sắt theo Hoàng Húc vào phòng, trước tiên nhìn Giang Dã một cái, ánh mắt dừng lại ở vết bỏng trên ngón tay cậu một chút, sau đó mới nhìn về phía Tào Lượng.
Đáy mắt Tào Lượng lóe lên một tia kinh ngạc, cậu ta nhướng một bên mày, từ đầu đến chân đánh giá Giang Sắt, ánh mắt vô cùng phóng túng.
"Cô là ai?" Cậu ta hất cằm: "Chúng ta quen nhau à?"
Giang Sắt nói: "Tôi đến đón em trai tôi về."
"Em trai cô?" Tào Lượng hóp má, liếc nhìn Giang Dã: "Giang Dã à? Chà, chị gái của thằng học sinh giỏi này quả nhiên cũng rất ưu tú nhỉ. Được thôi, chị gái cậu thay nó chơi với tôi một ván snooker. Thắng, cô đưa nó đi."
"Thua thì sao?" Giang Sắt nhìn Tào Lượng.
"Thua thì..." Ánh mắt Tào Lượng nóng rực nhìn chằm chằm Giang Sắt, cười mờ ám: "Ngón tay của Giang Dã tôi không cần nữa, chỉ cần tiểu thư đây chơi với tôi một đêm."
"Tào Lượng, tao đ*t mày... Ư!" Giang Dã trợn mắt muốn nứt, vừa hét được mấy chữ đã bị người ta bịt miệng, cậu cố gắng giãy giụa, như một con thú bị nhốt sắp sụp đổ.
"Được. Nếu cậu thắng, tôi chơi với cậu một đêm." Giang Sắt dường như không nghe thấy tiếng gào thét của Giang Dã, khoanh tay trước ngực, nói năng lịch sự, "Nếu cậu thua, em trai tôi và cô bé kia tôi sẽ đưa đi. Còn nữa..."
Ánh mắt Giang Sắt lướt qua bàn tay phải của Tào Lượng: "Thứ cậu để lại trên tay em trai tôi, phiền cậu cũng tự mình lưu lại một cái."
Hàn Tiêu đứng ngoài cửa xem náo nhiệt không nhịn được "đệt" một tiếng.
Giang Sắt này cũng quá dám chơi rồi!
Thằng nhóc Tào gia này anh ta chưa tiếp xúc qua, nhưng anh trai cậu ta là Tào Huân và Hàn Tiêu là chỗ quen biết cũ. Anh ta đó là cao thủ chơi snooker, em trai anh tachắc cũng không kém là bao.
Còn Giang Sắt thì sao? Hàn Tiêu quen cô lâu như vậy, chưa bao giờ nghe nói vị đại tiểu thư này biết chơi snooker. So với loại công tử bột không biết trời cao đất dày như Tào Lượng, mười phần thì chín phần là thua!
-
Lúc Lục Hoài Nghiên nhận được cuộc gọi video từ Hàn Tiêu, ván bi-a snooker của Giang Sắt đã đi được một nửa.
Tỷ số là 71:37, điểm số trên bàn chỉ còn lại 27 điểm, Tào Lượng đã vượt điểm.
Giang Sắt cầm cơ, bình tĩnh thản nhiên, không hề hoảng loạn vì bị dẫn trước 34 điểm.
Trước khi cuộc gọi video được kết nối, Hàn Tiêu còn gửi một tin nhắn WeChat dài.
Lục Hoài Nghiên tưởng anh ta lại gây họa, không thèm đọc đoạn văn dài, video vừa kết nối liền lạnh lùng buông một chữ "Nói", sau đó mới ngước mắt nhìn màn hình.
Camera điện thoại đang hướng thẳng vào bàn bi-a, ngay khoảnh khắc giọng nói truyền ra, Giang Sắt vừa hay quay người lại, cách màn hình, ánh mắt đâm thẳng vào mắt Lục Hoài Nghiên.
Cô không biểu cảm gì mà dời mắt đi, chậm rãi đi nửa vòng quanh bàn bi-a.
Có lẽ đã tính toán xong góc đánh, liền thấy cô cúi người xuống, cây cơ dài đặt lên mu bàn tay, đôi mắt hạnh khẽ nheo lại, dứt khoát đẩy cơ ra.
"Cộp" ——
Bi trắng va vào bi đỏ, bi đỏ lăn lông lốc rơi vào lỗ.
Lục Hoài Nghiên chơi snooker hơn mười năm, từ tư thế cầm cơ, tư thế đánh bi và góc độ tính toán của Giang Sắt liền biết cô là cao thủ trong nghề.
Đôi mày dài của người đàn ông nhướng lên, trong đôi mắt thâm trầm lóe lên một tia kinh ngạc.
Hàn Tiêu thấy anh không cúp máy, càng thêm hăng hái.
Hớn hở đeo tai nghe Bluetooth, che miệng, hạ giọng nói: "Thú vị phải không anh, ván snooker hôm nay, mẹ nó cực kỳ đặc sắc! Thằng nhóc chơi với Giang Sắt là người nhà họ Tào, tin nhắn em vừa gửi anh xem chưa? Lát nữa nếu... anh nhớ gọi điện cho Tào Huân, bảo anh ta quản thằng em lại."
Môi trường trong video không thể gọi là yên tĩnh, bảy tám tên côn đồ vây quanh bàn bi-a hò hét ầm ĩ, giọng nói cố ý hạ thấp của Hàn Tiêu lẫn vào trong đó, Lục Hoài Nghiên cũng không biết có phải không nghe rõ không, vẫn không đáp lời, chỉ cúi mắt nhìn cô gái trong màn hình.
Hôm nay cô búi tóc củ tỏi, tóc mái buông xõa tự nhiên, vài sợi tóc con vương trên cổ, theo động tác cúi người của cô, tóc rủ xuống xương quai xanh, làm nổi bật làn da trắng như sữa.
Giang Sắt một hơi gỡ lại 16 điểm.
71:53.
Trên bàn chỉ còn lại 11 điểm, dù có đánh hết một cơ cũng vẫn kém 7 điểm.
Nhưng snooker chơi chính là ở những cú đánh cản.